⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Tân Ngữ nói không chớp mắt mấy lời thoại đã soạn sẵn khi trên đường đến đây, "Nói đúng hơn thì là hai chúng ta thuê nhà chung, chủ nhà mà tôi thuê đột nhiên về nước, chỉ trong khoảng thời gian ngắn thế này tôi cũng không có cách nào tìm được nhà, mà vừa hay em có đến hai phòng mà cũng trùng hợp hơn nữa là em cũng cần một người đàn ông ở chung."
Một lý do hết sức nghiêm túc lại vô cùng chính trực, thoạt nhìn không hề có chút kẽ hở nào, anh dừng một chút rồi tiếp tục lừa gạt, "Hơn nữa em cũng biết đó, tôi là gay, vì thế nhất định sẽ không có mấy ý nghĩ không đứng đắn với em, thậm chí ngay cả khi em cởi sạch rồi đứng trước mặt tôi thì cũng chưa chắc tôi đã cứng nổi."
Thẩm Tinh Hòa nhìn chằm chằm anh một lúc đến mức anh cảm thấy dựng tóc gáy, ngay lúc anh đang muốn phá vỡ ánh nhìn này chuẩn bị mở miệng bỏ qua chuyện này thì lại nghe thấy cô nói "Được."
Dễ dàng vậy sao? Trong lòng của Cố Tân Ngữ cảm thấy có chút phức tạp, không biết nên vui vẻ vì mưu kế thực hiện được hay nên nên lo lắng cho chỉ số thông minh của cô nhóc này nữa.
Nói chung, Cố Tân Ngữ cứ đường đường chính chính như vậy mà chuyển đến. Tuy nhiên chuyển đến thì dễ như làm sao để sau này không bị lộ ra chút sơ hở nào lại là chuyện khó khăn không kém.
Mỗi ngày sau khi anh tan làm về nhà đều thấy Thẩm Tinh Hòa mặc váy ngủ tùy tiện ngồi xếp bằng trên ghế sofa, để lộ ra đôi chân dài mảnh khảnh trơn bóng, trên mặt cô đắp mặt nạ nhìn thấy anh về thì đưa tay ra vẫy vẫy: "Lại đây, lại đây, Tiểu Cố, đắp mặt nạ không?"
Tiểu Cố? Đắp mặt nạ? Tuy rằng tâm trí anh vẫn chưa chấp nhận được chuyện này nhưng thân thể thì đã rất ngoan ngoãn bước qua sau đó ngồi xuống bên cạnh cô.
Thẩm Tinh Hòa cầm thêm một miếng mặt nạ trên bàn trà nhỏ lên, xé mở bao bì sau đó lấy mặt nạ giấy ướt nhẹp bên trong ra rồi lẳng lặng nhìn anh. Biểu cảm như muốn nói anh nhất định không thể từ chối.
Cố Tân Ngữ hơi hơi mím môi, lòng hạ quyết tâm sau đó nhắm mắt đưa mặt ra.
Hắn đưa mặt sát qua gần đến nỗi thậm chí sắp đụng vào mặt Thẩm Tinh Hòa, cô hơi ngẩn người sau đó cả người lặng lẽ không chút dấu vết nào mà hơi lui về sau, cuối cùng mới đắp mặt nạ giấy lành lạnh lên mặt anh .
Ở khoảng cách gần như vậy mà nhìn nhưng da anh lại tốt đến mức không có cách nào soi mói được, là một người đàn ông nhưng da dẻ lại trắng nõn mịn màng, ngay cả lỗ chân lông và mụn đầu đen cũng không có, lông mi vừa dày vừa cong, môi dày vừa phải, màu sắc như được đánh son.
Cô nhìn anh có chút ngẩn ngơ sau đó theo bản năng mà hỏi ra miệng, "Màu môi của anh là màu đỏ số mấy vậy?"
"Hả?" Đầu có anh vẫn chưa tỉnh táo lại được, hai mắt mờ mờ mịt mịt mở ra, hai người cách nhau quá gần, tóc cô xõa xuống một nửa, thậm chí anh có thể ngửi thấy mùi hương vừa mới tắm gội xong trên người cô, giống mùi hoa cỏ lại giống mùi trái cây.

⬅ Trước Tiếp ➡