Lục Tinh đi ra từ chỗ tối, xem ra đã đứng đấy được một lúc rồi, anh vứt tàn thuốc trong tay, trêu chọc: "Tiểu Cố tổng đột nhiên bỏ mỹ nhân với anh em, kết quả chạy đến đây làm hộ hoa sứ giả sao?"
Cố Tân Ngữ xoay người liếc anh ta một cái, hai tay lười nhác đút vào túi quần, "Về sau có dã chiến cũng đừng tìm tôi."
"Ông đây đổi tính."
Anh lái xe trở về nhà, bỏ qua giọng nói công kích của bạn chí cốt, trên bàn trà phòng khách đang chưng chậu hoa mắc cỡ mua về hôm qua, gần một ngày có chút héo héo rồi, một chút cũng không có dáng vẻ tức giận.
Anh đưa tay sờ một chút, cuống lá lập tức rủ xuống, phiến lá con cũng khép lại, chậc chậc, thật đúng có chút giống với người nào đó.
Vì thế đêm hôm khuya khoắt, tiểu Cố tổng nghiêm túc nhập vào ô tìm kiếm trên Baidu, "Làm thế nào để chăm hoa mắc cỡ?"
Làm thế nào để nuôi một cô gái giống như hoa mắc cỡ?
Ngày hôm sau, Cố Tân Ngữ cầm cái chậu hoa mắc cỡ mua nửa sống nửa chết đi đến cửa hàng hoa, Thẩm Tinh Hòa đang ngồi bên cửa sổ chuyên tâm cắm hoa, ngón tay nhợt nhạt cầm một nhánh hoa hồng nhỏ dài, tay phải cầm kéo tỉ mỉ tỉa bớt nhánh thừa, hàng mi dài dày tạo nên bóng trên mí mắt, làn da trắng như sứ cũng được nhuộm chút hồng của nhánh hoa.
Trong nháy mắt Cố Tân Ngữ xuất thần, chờ anh hồi phục lại Thẩm Tinh Hòa đã đi tới trước cửa sổ, đứng trước mặt anh, ánh mắt mang theo ý hỏi thăm nhìn anh.
"Tôi mua cây hoa mắc cỡ này ở chỗ em, giống như sắp chết." Hắn giơ lên chậu hoa trên tay, lắc lắc hai lần trước mặt cô, lá cây ủ rũ cũng rung rung theo.
Cô chớp chớp mắt nhìn, nhận lấy từ tay anh quan sát một hồi, sau đó cười cười, "Là do con ốc sên đó, chỉ cần rắc ít bột vôi là được."
Cố Tân Ngữ lộ ra nét mặt cái hiểu cái không, tuy rằng tối hôm qua đã có đáp án trên Baidu, nhưng anh vẫn giấu diếm dấu vết tìm một cái cớ cho bản thân.
"Hoa mắc cỡ thích ánh mặt trời, bình thường không cần đặt ở nơi quá khuất, phải cho nó được ánh mặt trời chiếu nhiều."
"Tôi có thể thêm WeChat của em không?" Hắn đột nhiên hỏi.
"Hả?" Cô mờ mịt nhìn anh, tiếp đó trong mắt có vẻ cảnh giác hơn.
"Như vậy thì lần sau có vấn đề nữa, tôi có thể hỏi em qua WeChat vì công việc tôi cũng rất bận." Anh mặt không đỏ tim không đập loạn lừa dối, dáng vẻ nghiêm trang làm cho Thẩm Tinh Hòa trong nháy mắt bỏ qua cảnh giác.
Anh lấy điện thoại di động ra quét danh thiếp của cô, nickname của cô là Thẩm Hỉ Hoan.
Thẩm Hỉ Hoan, Thẩm Tinh Hòa, những chữ cái đầu giống nhau, Hỉ Hoan chính là Thanh Hòa nha.
Cố Tân Ngữ ôm lấy chậu cây xấu hổ quay về công ty, nhưng đến cùng anh vẫn cảm thấy dường như bản thân đã quên mất gì đó. Anh cẩn thận quan sát chậu cây xấu hổ xanh xanh một màu kia một lúc sau đó mới đột nhiên bừng tỉnh, hình như vừa nãy cô ấy không đeo bao tay.