⬅ Trước Tiếp ➡
Người đàn ông chầm chậm đi ra từ trong ngõ hẻm, T-shirt màu đen đơn giản càng tôn lên làn da trắng tinh của anh ta, ánh đèn đường màu ấm áp rắc lên tóc anh cùng với đường nét ngũ quan rõ ràng, đôi mắt đào hoa xinh đẹp lộ ra vẻ trêu tức.
Thẩm Tinh Hòa ngẩn người, ngày hôm nay đã gặp hai lần rồi, là cái duyên phận đáng ghét gì đấy.
"Ngẩn người cái gì, chờ bị người ta cướp sắc à?" Giọng nói của anh có chút không kiên nhẫn, lại lộ ra thân thiết, vẫy tay về hướng cô gái đang ngốc tại chỗ, "Lại đây."
Có thể dưới ánh đèn anh thật sự không giống người xấu, cũng có thể là giọng điệu của anh quá mức mềm mại, bỗng chốc làm cho Thẩm Tinh Hòa không còn đề phòng, cuối cùng nghe lời đi đến sau lưng anh.
Quả nhiên gay với đàn ông háo sắc không quá giống nhau, cô thầm suy nghĩ.
Cố Tân Ngữ không hề biết tính toán trong lòng cô, cô bao trùm toàn thân kín mít, chỉ lộ ra đôi mắt như nai con, thật giống như lần đầu tiên gặp mặt, từ trong kẽ hở của lá cây lộ ra ánh mắt của cô. Làm cho anh liếc qua là nhận ra cô ngay.
Tóc vàng vốn chỉ muốn dọa cô một chút, không nghĩ tới cô lại phản ứng lớn như vậy, lúc này lại có thêm tên con trai cao lớn làm chỗ dựa, anh ta xem xét thời cơ một chút, vẫn là chạy là thượng sách.
Thấy người đi rồi, Thẩm Tinh Hòa mới chậm chạp từ sau lưng người con trai đi ra, ngẩng đầu nhìn anh, giọng điệu vô cùng chân thành, "Cảm ơn anh nha, Cố Tân Ngữ."
Cố Tân Ngữ ngoài ý muốn nhíu mày, trong lòng như có con chim sẻ nhỏ nhảy nhót, "Em còn nhớ rõ tên tôi à?"
"Đó là đương nhiên." Giọng nói cô nhẹ nhàng cao lên, còn mang theo chút ít kiêu ngạo, vừa nói vừa tháo khẩu trang xuống, lộ ra gương mặt nhỏ nhắn tinh tế, khóe miệng giương lên lễ phép mà cười trúc trắc.
Hô hấp của Cố Tân Ngữ thoáng ngừng lại, giống như có vật gì đó lặng yên không một tiếng động nảy mầm cắm rễ trong ngực anh, sau đó nở ra một đóa hoa lộng lẫy.
Trong đầu anh đột nhiên hiện lên một câu, vừa gặp đã yêu chẳng qua là thấy sắc nảy lòng tham thôi.
Hiện tại anh cũng rất muốn đem cô gái trước mặt này đặt dưới thân, làm cô đến khóc, ai bảo cô cười đẹp như vậy.
Có điều lý trí vẫn chiếm thế thượng phong, anh rất nhanh hồi phục tinh thần lại, sói xám lớn mang mặt nạ hiền lành thành thật, nhắc nhở thân thiện: "Cô gái nhỏ không nên về nhà quá trễ, không an toàn."
Thẩm Tinh Hòa gật đầu, cảm ơn cũng cảm ơn xong rồi, vì thế cô cười chỉ chỉ hướng về nhà, "Tôi về nhà đây, tạm biệt."
Cố Tân Ngữ ừ một tiếng ngắn gọn, thấy cô cười vẫy vẫy tay với mình, đi vài bước còn quay đầu cười một cái, lúc này mới dần dần khuất hẳn ở góc đường.
Anh vẫn nhìn bóng lưng của cô an toàn rời khỏi con đường này, lúc này mới xoay người trở về.
Ở phương Bắc, đêm hè có gió vẫn còn chút cảm giác mát, nhưng anh lại cảm thấy thân thể như lửa rồi, từ ngực đốt thẳng tới lỗ tai.

⬅ Trước Tiếp ➡