⬅ Trước Tiếp ➡
Hắn cúi đầu, hàng mày nhíu càng sâu hôn, cô ả có gương mặt trái xoan tinh xảo, cái miệng anh đào nhỏ nhắn, cổ chữ V màu đỏ gần như không thể giữ được hai tảng tròn trịa kia, rõ ràng rất bình thường, anh lại cảm thấy chỗ nào đó không bình thường.
Không chấp nhận được, anh nghĩ lại, Lục Tinh vỗ mông cô ả trong lòng, rồi hướng về Cố Tân Ngữ nói: "Đi, lên lầu trên ghế lô chơi đùa cho ngon." Anh ta cố ý nhấn mạnh ba chữ cuối, nở nụ cười đầy ẩn ý.
Cố Tân Ngữ dù không hứng thú mấy, nhưng cũng không muốn quét sạch hứng thú của anh ta, phải cố làm ra vẻ tự nhiên đuổi theo.
Vừa mới đến ghế lô, Lục Tinh liền không nhịn được để cô ả trong ngực té nhào trên ghế, cô ả cũng thức thời, sử dụng tất cả thủ đoạn, rù rì phục vụ người đàn ông.
Mặt khác Cố Tân Ngữ bên này. Hắn ngồi xuống sofa, chân dài vểnh lên bàn trà, đối với người nóng như lửa bên cạnh mắt điếc tai ngơ.
Cô ả vẫn liên tục dán lên anh ngồi không yên, người bên cạnh đã sắp bắt đầu ưm ưm a a rên rỉ, âm thanh kia và hình ảnh rơi vào trong tai làm cho quần lót cô ả đã sớm ướt. Hơn nữa người đàn ông bên người ả lại là cực phẩm, cô ả liếm môi một cái, thấy Cố Tân Ngữ còn không có động tĩnh gì, đành phải chủ động xuất quân.
Cô ả quấn lấy cánh tay anh từ từ dời lên trên, móng tay sơn đỏ chót vẽ vòng tròn trên ngực anh, môi đỏ mọng cũng dán vào tai anh thổi khí, dùng giọng gió nói: "Anh trai, em muốn."
Cố Tân Ngữ nhíu mày, nghiêng đầu liếc cô ả, cánh môi với cánh môi cách quá gần, nhưng anh không có ý hôn qua.
Cô ả tiến lại gần sát, anh nghiêng đầu tránh đi môi cô ả, bàn tay vỗ xuống đỉnh đầu cô ả ra lệnh: "Ngồi chồm hổm xuống."
Cô ả ngầm hiểu, nở nụ cười, vội vàng ngồi xổm xuống, bàn tay nhỏ bé thuần thục cởi bỏ dây lưng của người đàn ông.
Bên này tiến độ thong thả, hai người bên cạnh đã khí thế ngất trời điên cuồng làm không dứt.
Thẩm Tinh Hòa mặc vào áo gió đã chuẩn bị sẵn, đội nón, khẩu trang và bao tay, mới đóng cửa tiệm, chuẩn bị đi về nhà, đường về nhà cũng không xa, đi khoảng 15 phút là tới, nhưng phải đi ngang qua một con hẻm nhỏ mờ tối, cái hẻm nhỏ kia là con đường phía sau của quán bar, luôn có người say rượu làm tổ bên trong, phụ nữ nằm ngay đơ, đàn ông mượn cớ say rượu huýt sáo với con gái.
Cô siết chặt ống tay áo, thời điểm đi ngang qua hẻm nhỏ kia đặc biệt bước đi thật nhanh, mỗi lần tuy rằng có chút sợ trong lòng, nhưng đều đã an toàn vượt qua.
Cố tình lần này có thể do ra cửa không coi ngày, gặp chút nhạc đệm.
Một người tóc vàng say khướt cản đường cô, trong miệng còn không đứng đắn nói lời bẩn thỉu.
Cô tránh trái tránh phải, tóc vàng nhất quyết không tha, từng bước tới gần.
"Anh đừng qua đây, lại bước tới tôi lập tức báo cảnh sát." Thẩm Tinh Hòa lấy điện thoại từ trong túi ra, ra vẻ muốn gọi điện thoại.
"Xì.. haha" Trong bóng đêm truyền đến một tràng tiếng cười, hai người đồng thời nhìn sang.

⬅ Trước Tiếp ➡