Nói thì nói như thế nhưng sau khi xử lý xong công việc trong tay thì anh vẫn làm như không có việc gì đi vòng qua tiệm hoa kia, ánh mắt giống như lơ đãng nhìn thoáng qua, "Thẩm thích" đây là tên tiệm hoa, có hơi thú vị.
Đẩy cửa thủy tinh ra trước mặt chính là một cây xanh cao nửa người, cô gái nhỏ ôm cây xanh, nửa người trên giấu đằng sau lá cây xanh biếc, giữa các khe hở mơ hồ trông thấy một đôi mắt hạnh sáng trong suốt, bởi vì mặc áo ngắn tay nên thân thể chỉ lộ ra một đôi tay mảnh khảnh, da thịt trắng nõn lộ ra bên ngoài giống như đậu hũ non mềm. Cố Tân Ngữ dựa trên nguyên tắc thương hoa tiếc ngọc hữu nghị giúp người nên đưa hai tay tới tiếp chậu cây xanh kia, ai mà ngờ đầu ngón tay vừa hay đụng phải tay cô gái, ngoài ý muốn đã xảy ra rồi.
Đầu tiên là hít một tiếng tiếp đó tay của cô giống như là bị bỏng, cực kỳ nhanh chóng rút tay về, nhanh đến nỗi anh vẫn chưa tiếp được mà chỉ nghe thấy bộp một tiếng chậu cây xanh đáng thương kia rơi nát bét.
Cô gái cũng lộ ra toàn bộ diện mạo, tóc dài như thác nước đen nhánh lại tỏa sáng, trong đôi mắt trợn tròn mờ mịt hơi nước, thanh thuần lại hấp dẫn người, làn da trắng noãn như tuyết, hai gò má lại ửng đỏ lên giống như là cây đào mật chín muồi non mềm.
Cánh môi kiều diễm ướt át như có thể bóp ra nước khẽ run, hai tay nắm chặt để trước ngực phòng bị nhìn anh giống như là đang đối mặt với hồng thủy mãnh thú đáng sợ nào đó.
Không khí lắng đọng lại vài giây, sau đó Cố Tân Ngữ lấy lại tinh thần, hai mươi mấy năm đây là đầu tiên thất bại, từ nhỏ đến lớn cô gái nhỏ nào thấy anh lại không chủ động dán lên, đây là lần đầu tiên anh cảm thấy mình bị chê.
Để kéo lại một chút hình tượng của mình, Cố Tân Ngữ bày ra trên mặt nụ cười tự cho là đủ làm người khác thần hồn điên đảo tiến lên hai bước thân thiện hỏi: "Không bị thương chứ?"
Thẩm Tinh Hòa lui về phía sau hai bước, ý thức được động tác lần này khiến cho nụ cười trên mặt Cố Tân Ngữ cứng lại trong nháy mắt nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định giải thích: "Tôi chỉ là muốn giúp một chút."
"Cảm ơn, không cần." Giọng nói ngọt ngào mềm mại, ngữ điệu nhẹ nhàng lạnh lạnh. Nói xong cô tự mình đi ra phía sau cửa cầm lấy cây chổi thu dọn mảnh vỡ và bùn đất trên sàn, mãi đến khi trên đất sạch sẽ cô mới chú ý tới người đàn ông vẫn còn ở đây đang rảnh rỗi nhìn cô.
"Xin hỏi, ngài muốn mua hoa gì?" Mặc dù trong lòng kháng cự nhưng khách hàng chính là Thượng đế nên cô vẫn miễn cưỡng giữ vững tinh thần lễ phép hỏi.
Cố Tân Ngữ hắng giọng một cái rồi làm bộ quan sát hoa cỏ khắp phòng sau đó tiện tay chỉ vào một gốc cây xấu hổ, giọng nói uể oải: "Lấy nó đi."
"Được rồi, vậy tôi gói lại cho ngài." Cô vừa nói vừa lấy đôi bao tay cao su màu trắng trong ngăn kéo ra đeo vào sau đó cầm cây xấu hổ xanh biếc kia đưa cho anh.