Một lần say rượu, Thẩm Tinh Hòa mơ mơ màng màng sờ phải thân dưới của người "chị em tốt", sau đó trong lúc mắt say lờ đờ chỉ thấy đồ vật tay đang nắm phía dưới thế mà càng lúc càng lớn, cô mở to đôi mắt tràn ngập hơi nước ngây thơ nhưng lại rất quyến rũ nhìn anh hỏi: "Gay cũng sẽ cứng lên với con gái sao?"
Người đàn ông híp lại cặp mắt hoa đào xinh đẹp, con ngươi nhạt màu phản chiếu khuôn mặt say rượu mê hoặc của người con gái, trên mặt anh hiện lên nụ cười ý vị thâm trường, toàn thân bao phủ hơi thở nguy hiểm.
"Thẩm Tinh Hòa!" Anh đè nén giọng nói vang lên, vốn không muốn hù dọa cô nhanh quá nhưng anh lại đánh giá thấp sự nhẫn nại của mình.
Đầu óc người con gái vẫn đần độn lộn xộn như cũ theo tiềm thức dạ một tiếng, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn anh, trên mặt còn lộ ra một nụ cười càng kiều diễm hơn bất kỳ đóa hoa nào trong tiệm của cô.
Cố Tân Ngữ nhìn cô hé mở đôi môi đỏ mọng kia, sợi dây cung trong đầu căng cứng bỗng nhiên đứt, một giây sau rốt cuộc khống chế không nổi mà cúi người chặn lại cái miệng nhỏ nhắn đầy mùi rượu của cô.
Thẩm Tinh Hòa mờ mịt mở to mắt sau đó cười ha hả đẩy anh ra gắt giọng: "A Hoàng, đừng nghịch."
A Hoàng? Người đàn ông liếc mắt nhìn con chó ngu ngốc đang nằm sấp ngủ khò khè trong ổ, trong mắt dấy lên ngọn lửa hừng hực.
"Ngoan ngoãn há miệng ra." Anh dán vào cánh môi cô dụ dỗ.
Người con gái phát ra tiếng cười hồn nhiên nghe lời tách đôi môi đỏ ra, hiếu kì liếm liếm đầu lưỡi người đàn ông đưa qua.
Bụng dưới của Cố Tân Ngữ căng cứng, côn thịt cũng càng trở nên nóng bỏng thô to, một tay anh đè lại sau gáy cô, đầu lưỡi thô dày có lực cuốn lấy đầu lưỡi cô, ăn hết nước bọt mà hai người chưa kịp nuốt xuống sạch sẽ.
Thân thể của Thẩm Tinh Hòa nóng như lửa đốt, vô ý thức túm ống tay áo của anh, thân thể dính sát vào người anh thì nóng bỏng trên người mới hơi giảm bớt.
Hai người càng hôn càng sâu, môi lưỡi dây dưa hồi lâu đến độ không phân biệt được nước bọt của ai với ai, âm thanh nuốt cùng mút vào vang dội trong phòng khách.
Dần dần cổ Thẩm Tinh Hòa có hơi mỏi thế là đôi lông mày thanh tú nhăn lại đẩy người đàn ông đang ôm ngăn mình ra.
"Đừng..ưm." Cô vô ý thức nỉ non, khóe miệng còn mang theo tơ bạc ái muội.
"Bây giờ nói đừng thì quá trễ rồi." Người đàn ông nhìn cô thật sâu vài lần, ngón tay linh hoạt cởi quần áo của cô ra.
Một tháng trước.
Dưới lầu công ty mới mở một tiệm hoa, thu hút người nhất không phải là hoa bên trong mà là bà chủ, người còn yêu kiều hơn cả hoa.
Gần đây bên tai Cố Tân Ngữ luôn có người bàn tán chuyện này, từng giống đực bên cạnh đều giống nhau tiết ra tràn đầy hormone, nói tới bà chủ kia thì có thể mơ hồ nhìn thấy nước miếng chảy bên mép.
Ngay từ đầu anh còn hơi khịt mũi coi thường, kiểu mỹ nữ nào mà anh chưa từng thấy qua chứ, mấy người đều là cái dáng vẻ chưa thấy qua việc đời như thế này thật là không có tiền đồ.