Cố Tân Ngữ thanh toán tiền qua điện thoại xong thì cúi đầu nhìn bao tay của cô, anh chỉ cảm thấy một trận buồn bực trong lòng nhưng trên mặt lại rất bình tĩnh nhận lấy, nói tiếng cảm ơn sau đó đầu cũng không quay lại cứ thế mà đi.
Lần đầu tiên, anh sâu sắc cảm nhận được cái gì gọi là không có chỗ xuống tay.
Thất bại, thật là thất bại.
Trùng hợp chính là ngày hôm sau hai người lại gặp mặt.
Thẩm Tinh Hòa nhận một đơn hàng giao tặng, một người đàn ông mặt mày có khí phách mua 99 đóa hoa hồng, tự tay viết một tấm thiệp chúc mừng, "Tặng bảo bối thân yêu của anh, kỷ niệm lần thứ hai một trăm ngày chúng ta ở bên nhau." Đồng thời chỉ đích danh tặng cho Cố Tâm Ngữ (*) ở tầng 22.
(*) Đây là một nhân vật qua đường có tên gần giống như anh trai kia chứ k phải do editor gõ nhầm. Xin cảm ơn.
Cô ôm bó hoa hồng đỏ tươi diễm lệ kia đi đến tầng 22 có hai hành lang trái phải, đang rầu rĩ không biết nên đi về phía bên trái hay là phía bên phải thì lúc này có một người cô gái trẻ tuổi mặc đồ công sở từ thang máy đi ra tò mò nhìn cô một cái.
Ánh mắt Thẩm Tinh Hòa sáng lên vội vàng tới gần lễ phép cười hỏi: "Xin chào, cho hỏi cô có biết ai là Cố Tâm Ngữ không?"
Cô gái trẻ tuổi bất ngờ nhìn hoa trong tay cô một cái rồi gật đầu: "Người cô nói có lẽ là cấp trên của tôi."
"Vậy thì tốt quá rồi." Cô vội vàng đi theo phía sau cô gái trẻ tuổi, đi đến cuối hành lang đẩy cửa thủy tinh của công ty ra thì lập tức ánh mắt mọi người đồng loạt nhìn qua.
Vừa vặn lúc này Cố Tân Ngữ từ trong văn phòng đi ra, thấy dáng vẻ say mê nhìn ra cửa của mọi người vừa chuẩn bị răn dạy hai câu, khóe mắt nhìn lướt qua thì ngây người, cô gái nhỏ môi hồng răng trắng vốn đã vô cùng kiều diễm, trong ngực lại còn ôm bó hoa hồng lớn phụ trợ cho nhau càng làm nổi bật lên xinh đẹp động lòng người của cô.
Thẩm Tinh Hòa cũng nhìn thấy anh, chỉ nhìn một cái rồi bình tĩnh thu tầm mắt lại nhìn bốn phía, lại nghe thấy cô gái dẫn đường chỉ chỗ cách Cố Tân Ngữ không xa, "Này, kia chính là cấp trên của tôi."
Cố Tân Ngữ lờ mờ duỗi ngón tay chỉ vào mình, mặt mũi tràn đầy nghi hoặc, sắc mặt của Thẩm Tinh Hòa còn đặc sắc hơn nhiều, ngay từ đầu là kinh ngạc sau đó là nghi ngờ cuối cùng biến thành một loại phức tạp khó mà dùng lời nói diễn tả được.
"Anh là Cố Tân Ngữ?" Cô đi qua nhỏ giọng xác nhận.
Cố Tân Ngữ gật đầu, mắt nhìn hoa trong ngực cô vừa để ý tình hình bên ngoài.
Thẩm Tinh Hòa nhanh chóng thu lại vẻ mặt nhét hoa vào trong ngực anh sau đó đưa mắt đánh giá trên dưới anh rồi ném một câu, "Đây là Lâm tiên sinh đặt hoa cho anh." Cô lập tức xoay người rời đi, đi tới cửa vẫn không nhịn được quay đầu lại nhìn người đàn ông bị đứng hình, tóc hơi xoăn, mắt hẹp dài khiêu lên, làn da so với con gái còn trắng hơn, môi đỏ tươi như hoa hồng, tất cả không hợp lý lại trở nên hợp lý.