Chương 29
Trẻ con quả nhiên khó lường.
Giang Đường ôm cô bé đi về hướng phòng ngủ, giương mắt nhìn thấy Lâm Tùy Châu mặc âu phục giày da, đang cúi đầu đeo đồng hồ.
"Con gái anh nằm ở bên ngoài khóc, vì sao anh đều mặc kệ không quan tâm."
Lâm Tùy Châu hơi giương mắt, lại rất nhanh cụp xuống: "Không có chuyện gì, cứ để cho con bé khóc."
". . ."
Ngày hôm qua còn là nô lệ của con gái, ngày hôm nay liền thành bố dượng máu lạnh?
Đàn ông quả nhiên khó lường.
Phía Lâm Tùy Châu không hỏi ra được cái gì, Giang Đường nhìn về phía Lương Thiển đang mè nhao: "Con nói với mẹ, tại sao khóc?"
"Ba ba. . . Ba ba đồng ý dẫn con đi sân chơi, nhưng ba ba nói. . . Nói muốn đi họp."
Lương Thiển kìm nén miệng, nước mắt tiếp tục tí tách rơi xuống: "Ba ba đã lâu không dẫn con đi chơi. . ."
Cô đưa tay lau đi nước mắt trên mặt cô bé, vừa nhìn về phía Lâm Tùy Châu: "Ngày hôm qua anh đồng ý con bé, bây giờ lại đổi ý?"
"Trưa hôm nay có cái hội nghị, muốn đi sân chơi chỉ có thể đợi buổi trưa hội nghị kết thúc, con bé không nghe theo, bắt đầu nháo." Lâm Tùy Châu tiến lên dùng khăn tay lau nước mũi trên mặt cô bé, "Nuông chiều hư con rồi."
"Được rồi, anh trước tiên đi họp đi, để tôi xử lý."
Lâm Tùy Châu nhếch lông mày, ánh mắt bỡn cợt: "Giang Đường, hai ngày nay em là uống sai thuốc gì?"
Giang Đường: "Thuốc vợ hiền mẹ tốt."
Lâm Tùy Châu ý cười sâu sắc, nâng cằm cô lên, "Người vợ hiền mẹ tốt là em này tốt nhất không phải giở trò ma quỷ."
". . ."
"..."
"Anh đi đây." Lâm Tùy Châu buông cô ra, "Thiển Thiển phải nghe lời mẹ, buổi trưa ba ba sẽ trở lại, đến lúc đó dẫn con đi sân chơi chơi."
Vừa nhìn Lâm Tùy Châu phải đi, tiếng khóc của Lương Thiển lần thứ hai gia tăng.
Nhìn theo bóng lưng anh rời khỏi, Lương Thiển giang hai cánh tay khóc lóc muốn qua đó.
Sau khi xác định người đã đi xa, Giang Đường lập tức lớn tiếng quát: "Không cho phép khóc!"