⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng giờ phút này, đứa con trai ngoan mới mười hai tuổi ấy lại đang hút thuốc.
Tôi vô thức bày ra vẻ uy nghiêm của người lớn "Ở tuổi này hút thuốc có phải hơi sớm không?"
Nhìn dáng vẻ thành thạo của cậu, có lẽ đây không phải lần đầụ
Mạc Hoài thản nhiên liếc tôi một cái “Sao, định đi mách với bố tôi à?”
"Vậy thì không." Tôi giật lấy điếu thuốc từ giữa ngón tay cậu “Nhưng nửa điếu còn lại, thuộc về tôi.”
Tôi đưa điếu thuốc lên miệng, vô cùng hưởng thụ hít một hơi thật sâụ
Mạc Hoài khẽ nhíu mày “Bố tôi có biết chị hút thuốc không?”
Tôi lắc đầu “Ở trước mặt anh ấy, tôi là đóa hoa trắng mong manh, chỉ cần ngửi thấy mùi thuốc đã buồn nôn.”
Rốt cuộc, sóng mắt của Mạc Hoài cũng có chút dao động, dùng ánh mắt tìm tòi nghiên cứu quan sát tôi.
Tôi cười, hướng cậu ấy hỏi “Sao? Định đi mách với bố cậu à?”
Mạc Hoài lạnh nhạt quay đầu đi chỗ khác “Vô vị.”
"Sau này xin chỉ giáo nhiều hơn, bạn nhỏ Mạc Hoài." Tôi tỏ ra thân thiện với cậụ
“Yên tâm đi, dì. Ngày mai tôi sẽ chuyển đến trường nội trú, không ở nhà làm bóng đèn đâụ” Mạc Hoài vẻ mặt hờ hững, không ngoảnh đầu lại mà rời đi.
Đó là lần đầu tiên cậu ấy gọi tôi là “dì”.
Và rất nhiều năm sau đó, cũng vẫn luôn gọi như vậy.
Tôi đối với vợ trước của Mạc Trầm hiểu biết không nhiều lắm, chỉ biết là lúc Mạc Hoài mới ba tuổi cô ấy đã qua đời vì bệnh nặng.
Mạc Trầm khi đó công việc bận rộn, cũng không có thời gian bận tâm đến đứa con trai tuổi nhỏ, liền ném cậu ấy cho bảo mẫu trông coi.
Để tránh việc Mạc Hoài gắn bó quá lâu với một bảo mẫu nào đó dẫn đến những rắc rối không nên có, Mạc Trầm còn định kỳ thay đổi bảo mẫu, chỉ giao cho họ nhiệm vụ nấu ăn và dọn dẹp, còn những việc khác đều để Mạc Hoài tự lo liệu, mượn chuyện này bồi dưỡng tính cách tự lập cho cậụ
Trong mắt Mạc Trầm, con trai mình là một đứa trẻ thông minh, trầm tính, không bướng bỉnh, không nghịch ngợm.
Thế nhưng, trong mắt tôi, cậu bé ấy chỉ đơn giản là không muốn trở thành gánh nặng của bố mình.
Một đứa trẻ từ nhỏ đã mất mẹ, phải tự mình vấp ngã đứng lên, làm gì có quyền được bướng bỉnh.
Để tránh gây phiền phức, Mạc Hoài sống lâu dài trong trường nội trú, thậm chí cuối tuần cũng không về nhà, tự động biến mất khỏi tầm mắt chúng tôi.
Thời điểm tết âm lịch, nếu không phải Mạc Trầm nhiều lần gọi điện thoại thúc giục, Mạc Hoài thậm chí không có ý định trở về.
Còn nhớ đêm giao thừa, tôi tự tay làm một bàn sủi cảo, múc một chén lớn đưa đến trước mặt Mạc Hoài, mỉm cười dịu dàng “Ăn thử đi.”
Mạc Hoài hờ hững cắn một miếng, đầu cũng không buồn ngẩng lên "Dở tệ."
Mạc Trầm đập mạnh tay xuống bàn "Đối với dì con lễ phép một chút đi "
Tôi nhẹ giọng nói “Không sao đâu, lần sau em sẽ cố làm ngon hơn.” Sau đó, nhân lúc Mạc Trầm không để ý, tôi quay đầu lại, thu hồi vẻ mặt hiền lành, trừng mắt nhìn Mạc Hoài.
Thằng nhóc chết bầm này.
Đó là nhân sủi cảo tôi đã tỉ mỉ chuẩn bị, làm sao có thể dở được?
Trước đó tôi còn âm thầm đồng cảm, thương hại Mạc Hoài, nhưng kết quả, cậu ấy chỉ coi tôi là vai phản diện độc ác.
Được, vậy tôi sẽ làm phản diện ác độc cho cậu ấy xem.

⬅ Trước Tiếp ➡