Kết quả... Không có vì sao, chỉ là trùng hợp mà thôi.
Hoặc là còn có một cách nói khác, là mệnh.
Từ nhỏ đến lớn, bố mẹ thường mắng tôi là kẻ bạc mệnh. Tôi không tin, còn hạ quyết tâm phải sống hạnh phúc hơn tất cả những người khác, dùng cái này chứng minh số mệnh tôi rất tốt.
Nhưng vào khoảnh khắc Mạc Trầm qua đời, tôi cuối cùng cũng tin vào cái gọi là mệnh.
Là mệnh của tôi.
Và tôi hoàn toàn, triệt để, nhận thua.
Tôi mơ hồ được đưa đến bệnh viện, mơ hồ lo liệu tang lễ, mơ hồ chấp nhận lời an ủi từ bạn bè.
Mặc dù tôi và Mạc Trầm không có quan hệ hôn nhân hợp pháp, nhưng trong di chúc anh ấy để lại cho tôi không ít tài sản.
Sau khi giao lại công ty của Mạc Trầm cho người cấp dưới đáng tin nhất của anh ấy, sắp xếp mọi việc đâu ra đó, tôi cuối cùng cũng có cơ hội ở một mình. Tôi lấy ra một con dao gấp, không chút do dự rạch một đường lên cổ tay mình.
Hạnh phúc là một thứ rất đáng sợ.
Thời điểm chưa từng có được nó, cảm thấy không có cũng không sao cả, nhưng nếu như sau khi đạt được lại mất đi, sẽ trong nháy mắt bị tước đoạt tất cả hy vọng.
Tôi đã từng vì tiền mà dốc hết toàn sức để leo lên, nhưng hôm nay, khi thừa kế không công một số tiền lớn, tôi lại không còn vui vẻ nổi nữa.
Con người một khi mất đi năng lực vui vẻ này, linh hồn sẽ nhanh chóng héo rũ, tàn lụi, tê liệt, rồi mục nát.
Điều duy nhất khiến tôi cảm nhận được nhịp tim của mình là khi mũi dao xẹt qua da thịt.
Ngay khi tôi thấy vết cắt còn chưa đủ sâu, định cắt thêm một đường nữa thì cửa nhà đột nhiên bị đẩy ra. Một thiếu niên gầy gò, làn da trắng nhợt, đôi mắt u ám xuất hiện trước mặt tôi.
Chúng tôi mắt to trừng mắt nhỏ, im lặng giằng co trong giây lát.
Thiếu niên thản nhiên nhìn cổ tay đẫm máu của tôi, nói "Dì, tôi đói bụng."
Cậu ấy, là con trai của Mạc Trầm.
Lần đầu tiên tôi nhìn thấy Mạc Hoài, là vào ngày Mạc Trầm đưa tôi về nhà họ Mạc.
Ngôi biệt thự lớn đến mức tôi kinh ngạc, suýt nữa thì lạc đường, phải đi qua rất nhiều đường vòng tôi mới tìm thấy nhà vệ sinh. Mà từ nhà vệ sinh đi ra được một đoạn, tôi lại vô tình gặp Mạc Hoài.
Khi đó, cậu ấy đang tựa người vào khung cửa, ngón tay kẹp một điếu thuốc, lười biếng nhả ra từng ngụm khói.
Tôi chưa từng gặp qua một thiếu niên nào như vậy.
Tuổi còn nhỏ nhưng đã sở hữu hàm răng trắng đều, đôi mắt trong veo, các đường nét tinh xảo như được chạm khắc kỹ lưỡng. Nét đẹp ấy hẳn được di truyền từ mẹ cậu, nhưng trong ánh mắt và đôi mày vẫn phảng phất bóng dáng của Mạc Trầm, chỉ là so với Mạc Trầm, cậu có thêm mấy phần u ám cùng yếu ớt, còn có loại cảm giác xa cách như "người lạ chớ lại gần".
Làn da cậu cũng trắng đến dị thường, ở trong sương khói lượn lờ, giống như không phải người thật.
Dẫu tôi tự nhận bản thân không tệ, nhưng khi vừa nhìn thấy Mạc Hoài, tôi vẫn bị vẻ đẹp ấy làm cho sững sờ, kìm lòng không được mà sinh ra một câu hỏi với bản thân Tôi, thật sự có thể so được với vợ trước của Mạc Trầm sao?
Hơn hết, Mạc Trầm thường nhắc về cậu con trai này, khen cậu hiểu chuyện, ngoan ngoãn, thông minh.