⬅ Trước Tiếp ➡
Mạc Hoài nhận ra ánh mắt của tôi, ngẩng đầu nhìn lại, khóe miệng nhếch lên thành nụ cười chế giễu đầy khıêu khích.
Tôi tức đến nổi mắt như muốn rớt ra.
Dưới ánh mắt đầy lửa giận của tôi, Mạc Hoài đứng dậy, gắp một miếng thịt bỏ vào bát tôi, giọng điệu ngoan ngoãn và lễ phép “Dì ơi, dì gầy quá rồi, ăn thêm thịt đi ạ.”
Mạc Trầm khen ngợi gật đầu "Vậy mới đúng chứ."
Tôi cúi đầu nhìn miếng thịt mở to đầy dầu trong bát.
Vậy là, dưới ánh mắt “thân thiện” của hai cha con nhà họ Mạc, tôi cắn răng nuốt xuống miếng thịt mỡ ấy, dù bản thân chẳng bao giờ ăn thịt mỡ.
Mạc Hoài nhướng mày, nụ cười cực kỳ ranh mãnh.
Sau đó mỗi khi đến ngày nghỉ, tôi chỉ biết âm thầm cầu nguyện, hy vọng thằng nhóc ấy ngoan ngoãn ở lại trường, đừng về nhà chọc tức tôi.
Thời gian cứ thế trôi qua.
Đến hiện tại, nhìn thấy Mạc Hoài trở về sau lễ tang của Mạc Trầm, tôi lại không nói được trong lòng đang có cảm xúc gì.
Đã lâu không gặp, cậu ấy hình như lại cao thêm nhưng vẻ mặt vẫn lạnh nhạt như trước.
Không tỏ ra đau buồn trước sự ra đi của bố mình, cũng chẳng bận tâm đến người dì đang cắt cổ tay là tôi, chỉ thốt ra một câu “Tôi đói rồi.”
Tôi qua loa băng bó lại vết thương trên tay mình, rồi dùng máy nướng bánh mì nướng hai lát bánh, sau đó tùy tiện ném lên bàn ăn.
Mạc Hoài kéo ghế ngồi xuống, hỏi "Có bơ đậu phộng không?"
Lắm chuyện thật.
Quay đi quay lại một hồi, cảm xúc bất ổn của tôi lại dâng trào, không thể nhịn được nữa mà căng mắt nhìn cậu “Lễ tang làm xong rồi, bố cậu cũng đã hỏa táng luôn rồi, bây giờ mới trở về, cậu đúng là hiếu tử.”
Mạc Hoài vẻ mặt bình tĩnh “Không màn đến mạng sống của mình để cứu vợ yêu, hoàn toàn không nghĩ tới mình còn có một đứa con trai nhỏ, ông ấy cũng đúng là người bố tốt.”
“...”
Thôi được rồi, tôi hơn thua với một đứa trẻ làm gì.
Tôi quay người, lấy một hũ bơ đậu phộng từ trong tủ bếp, đặt trước mặt cậu ấy.
“Cảm ơn.” Mạc Hoài thản nhiên phết một ít bơ lên bánh mì, ăn một cách từ tốn.
Ăn xong, cậu chủ động rửa đĩa, lau khô tay, rồi nói với giọng điềm nhiên "Dì à, nói thắng nhé, nghiêm túc thì chúng ta cũng chẳng thân quen gì, chị cũng chưa tới ba mươi tuổi, chắc chắn không muốn nuôi thêm một đứa trẻ làm vướng víu tay chân như tôi. Vậy nên, chúng ta chia tài sản xong rồi đường ai nấy đi, thế nào?”
Thật khó mà tin được, thằng nhóc này mới chỉ mới mười ba tuổi.
Nếu không nhìn vào vẻ ngoài non nớt của cậu, tôi thật sự sẽ cho rằng mình đang nói chuyện với một cụ ông bảy mươi tuổi.
Nhưng cũng được, không phát sinh màn tranh đoạt tài sản kinh điển, cũng không có chửi ầm lên chỉ trích tôi hại chết bố cậu ấy, như vậy đã là kết quả tốt nhất rồi.
Vì thế, tôi sảng khoái gật đầu "Đồng ý."
Dưới sự giám sát của luật sư, tôi và Mạc Hoài chia tài sản theo cách cực kỳ hòa bình.
Trong suốt quá trình, cậu ấy tự mình xử lý mọi chuyện, tỏ ra vô cùng trưởng thành và điềm tĩnh.

⬅ Trước Tiếp ➡