Chương 7
hít thở từng hơi thật sâụ Cô định hỏi anh học hút thuốc từ khi nào nhưng lại nghe thấy chính mình nói...
“Dư Minh Viễn.” “Anh ơi, anh trai tốt của em, anh dạy em hôn đi?” Sau khi bố mẹ ly hôn, Lâm Tri Duệ cùng sếp Lâm chuyển về sống trong căn nhà mà ông ngoại để lại.
Đó là một căn nhà nhỏ kiểu Pháp nằm trong con hẻm cũ giữa trung tâm Thượng Hải.
Con ngõ không sâu, chỉ có sáu căn nhà, đều là những ngôi nhà kiểu Pháp cổ kính gần trăm năm tuổi.
Nhà họ Lâm nằm ở căn cuối cùng trong ngõ, là căn biệt lập có sân riêng.
Hè đến, tường nhà phủ đầy dây thường xuân xanh mướt, còn khi thu sang, chân tường lại ngập tràn lá ngô đồng vàng úa.
Khu này vốn là tô giới Pháp, chỉ cần ra khỏi ngõ là tới đường Trường Lạc nổi tiếng, hai bên đường là hàng cây ngô đồng Pháp trải dài, ven đường là những quán cà phê và cửa hàng thời trang đậm chất tư sản.
Kỳ nghỉ hè sau khi tốt nghiệp tiểu học, Lâm Tri Duệ gặp Dư Minh Viễn lần đầu tiên tại nơi này.
Anh vừa từ trường về, là thủ khoa khóa mới của năm nay, vừa được ban giám hiệu nhà trường gặp mặt và thăm hỏi.
Chàng thiếu niên mười sáu tuổi mặc đồng phục học sinh áo trắng quần đen.
Anh cao ráo, gầy gò, da trắng trẻo, đeo một cặp kính gọng mảnh.
Ngoài chiều cao ra, Lâm Tri Duệ cảm thấy Dư Minh Viễn không giống người miền Bắc chút nào.
Hoàng hôn dần buông, ánh sáng xuyên qua tán lá ngô đồng lưa thưa, đổ bóng loang lổ.
Lâm Tri Duệ nhìn người trước mặt, trong ánh sáng vàng nhạt, anh tĩnh lặng mà lạnh lùng, tựa như ngọn núi tuyết trắng mãi không tan ẩn hiện trong màn sương mỏng nơi chân trời.
Tài xế bê hành lý xuống xe, cậu thiếu niên lễ phép nói lời cảm ơn.
Đợi tài xế rời đi, anh mới rút một tờ giấy ra lau tay kéo của vali.
Có vẻ như anh bị ám ảnh sạch sẽ.
Đó là ấn tượng đầu tiên của Lâm Tri Duệ về anh.
“Con nhìn gì thế?” Lâm Vận vẫy tay với cô “Qua đây chào hỏi đi.” “Vào nhà trước đi.” Trâu Thành mỉm cười nói “Duệ Duệ sợ nóng.” Thượng Hải giữa hè không khác gì một cái lồng hấp khổng lồ.
Oi bức, ẩm ướt, dính nhớp nháp khó chịụ Lâm Tri Duệ rất sợ nóng.
Cứ đến mùa hè là điều hòa trong nhà đều được bật ở nhiệt độ rất thấp.
Cô luôn miệng nói nếu không có điều hòa thì cô sẽ chết mất, người phát minh ra điều hòa là người vĩ đại nhất thế giới.
Sau này không có điều hòa, cô cũng không chết.
Khi Dư Minh Viễn dùng báo quạt mát cho cô, cô lại nói anh là anh trai vĩ đại nhất thế giới.
Lâm Tri Duệ gọi Trâu Thành là chú, gọi Dư Minh Viễn là anh.
Cô nhanh chóng chấp nhận việc hai bố con Trâu Thành chuyển đến sống chung.
Ít nhất thì Lâm Vận và Trâu Thành đều nghĩ như vậy.
Lúc đầu Dư Minh Viễn cũng nghĩ thế.
Mãi đến hôm đó, trên đường từ thư viện về thì trời đổ mưa lớn.
Anh quên mang chìa khóa, đứng gõ cửa một lúc lâu mà không ai trả lời.
Lâm Vận, Trâu Thành và dì Hứa đều không có ở nhà.
Cả người anh ướt sũng, anh đứng dưới hiên nhà nhìn ra ngoài cổng sắt, lá cây ngô đồng bên kia đường bị cơn mưa giông cuốn bay tơi tả.
Nửa tiếng sau, trong nhà vang lên tiếng chuông điện thoại bàn, giọng của Lâm Tri Duệ vang lên “Chưa về, không biết nữa, có phải đồ ngốc đâu, chắc chắn đang trú mưa ở đâu đó thôi...” Giọng Thượng Hải của cô không