Chương 6
lần nữa.
Cuối cùng Lâm Tri Duệ cũng dừng lại.
Cô không quay người lại, lười biếng đáp “Làm gì?” Đợi một lúc lâu, giọng anh mới lại vang lên.
“Xin lỗi...” “Cũng không phải chuyện gì lớn, công việc quan trọng.” Lâm Tri Duệ nói “Với lại anh cũng không thích ăn lẩụ” Lâm Tri Duệ tưởng là anh xin lỗi vì hôm qua không đến tẩy trần cho cô.
Sở thích ăn uống của hai người khác nhau một trời một vực.
Lâm Tri Duệ thích ăn những món đậm vị như lẩu với đồ nướng, còn Dư Minh Viễn lại ăn uống thanh đạm, ít dầu ít muối, đúng kiểu ăn uống lành mạnh.
Lúc Dư Minh Viễn mới về nhà, dì Hứa từng đau đầu vì không biết làm sao để dung hòa khẩu vị của hai đứa trẻ.
Về sau tất nhiên là Dư Minh Viễn nhường nhịn.
Lúc còn nhỏ, Lâm Tri Duệ là một nhóc Diêm Vương, hễ không vừa ý là nổi cáu, ai cũng phải lắc đầu nói cô bị chiều hư rồi.
Chứ đừng nói đến Dư Minh Viễn theo bố vào ở rể nhà họ Lâm, thân phận khó xử nên càng nhường nhịn cô hơn.
Nhưng cho dù có nhường nhịn, chiều theo thế nào đi nữa, không hợp thì vẫn là không hợp, không thích thì vẫn là không thích.
Lâm Tri Duệ nghĩ, mấy năm cô rời đi, cuối cùng anh cũng không còn phải chịu đựng tất cả những gì liên quan đến cô nữa.
Không biết Dư Minh Viễn đang nghĩ gì, mãi vẫn không nói gì.
Không biết đã trôi qua bao lâu, anh bỗng nhiên đứng bật dậy, động tác có phần sốt ruột, chiếc ghế phía sau bị kéo lê trên sàn phát ra âm thanh chói tai.
“Em buồn ngủ quá, đi ngủ trước đây.” Chưa đợi anh đi tới, Lâm Tri Duệ đã ngáp một cái, vẫy tay với anh rồi quay người đi lên tầng.
Về tới phòng, Lâm Tri Duệ nằm xuống giường.
Người vừa than buồn ngủ lại mở to mắt, ngẩn người nhìn lên trần nhà.
Căn phòng rất sạch sẽ, ngay cả trần nhà cũng không dính một hạt bụi.
Đồ đạc của cô trong phòng vẫn ở nguyên chỗ cũ, thậm chí trong tủ quần áo vẫn còn treo đồng phục cấp ba của cô...
Không có gì thay đổi.
Cứ như thể cô chỉ ra ngoài chơi bốn ngày rồi lại trở về.
Nhưng trên thực tế, mọi thứ đều đã thay đổi.
Giống như giọng điệu của Dư Minh Viễn khi gọi tên cô lúc nãy vậy.
Giống như...
Giữa họ là quan hệ anh em kế đúng nghĩa, khách sáo và xa cách.
Đang miên man suy nghĩ, Lâm Tri Duệ nghe thấy tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang.
Tiếng bước chân khi đi ngang qua phòng cô dường như dừng lại một chút, nhanh đến mức khiến cô tưởng là ảo giác.
Cánh cửa phòng bên cạnh được mở ra rồi đóng lại.
Chẳng bao lâu sau, cô lại nghe thấy từ bên kia bức tường vọng sang tiếng “ào ào” của vòi sen, tiếng “ù ù” của máy sấy tóc, tiếng “vù vù” của bàn chải điện...
Lâm Tri Duệ lại chìm vào giấc ngủ giữa những âm thanh đó.
Giấc ngủ nông thường dễ mơ thấy những giấc mơ hỗn loạn.
Chiếc sơ mi trắng trong giấc mơ biến thành áo thun trắng, vải áo mỏng, mồ hôi thấm vào dính sát người, để lộ đường nét cơ bụng rõ ràng.
Cơ bắp của thiếu niên thon gọn nhưng săn chắc.
Trong bóng đêm có một bóng người lặng lẽ, ánh lửa nơi đầu ngón tay lúc sáng lúc tối theo gió đêm.
Trong làn khói xanh lượn lờ, cô không nhìn rõ gương mặt anh.
Cô hít một hơi thật sâu, mùi nicotine và bạc hà cùng lúc xộc vào mũi, chen chúc nhau lao thẳng vào lồng ngực.
Nồng quá rồi.
Cô sắp không thở nổi nữa rồi.
Chỉ còn cách há miệng,