⬅ Trước Tiếp ➡

gái sớm nhất có thể.
Một người luôn đặt hiệu suất lên hàng đầu lại đến trước chờ tận hai tiếng.
Thậm chí bà còn xịt loại nước hoa mà cô thích nhất.
Lâm Tri Duệ khẽ nhích người, nghiêng hẳn về phía trước, cằm tựa lên lưng ghế, nhẹ giọng gọi “Mẹ ơi...” “Con hút thuốc à?” Lâm Vận đột ngột quay đầu nhìn sang.
“Gì cơ?” Lâm Tri Duệ chưa kịp phản ứng.
“Mẹ hỏi con.” Ánh mắt Lâm Vận sắc bén nhìn cô “Con học hút thuốc ở nước ngoài phải không?” Lâm Vận mang nét đẹp sắc sảo, khí chất chững chạc, thần thái vô cùng áp đảo.
Lâm Tri Duệ giống bố là Giang Dịch nhiều hơn, một người đẹp Giang Nam điển hình với ngũ quan tinh xảo, da trắng như sứ.
Nhưng đôi mắt đen láy to tròn lại giống y hệt Lâm Vận.
Khác biệt ở chỗ, ánh mắt của Lâm Vận lúc nào cũng mang theo sự soi xét khiến người ta sợ hãi, còn trong mắt Lâm Tri Duệ như có ánh sao rơi xuống, không cần nói gì, chỉ cần nhìn thôi cũng khiến tim người ta đập thình thịch.
Nói chung là cô đầu thai giỏi, thừa hưởng hết gen tốt của cả bố lẫn mẹ.
Lúc này, ánh mắt Lâm Vận nhìn con gái không chỉ mang theo dò xét mà còn có cả thất vọng.
Biểu cảm trên mặt Lâm Tri Duệ dần biến mất, cô ngồi dựa lùi vào ghế sau, không nói gì.
“Trả lời.” Giọng Lâm Vận nghiêm khắc.
“Con không hút thuốc.” Lâm Tri Duệ nói.
“Không hút thuốc ư?
Vậy tại sao miệng con toàn mùi bạc hà?” Lâm Vận hừ lạnh “Ăn kẹo cao su chẳng phải để che mùi thuốc sao?” “Con ăn kẹo cao su là để giấu mùi thuốc, vậy nếu con đánh răng, chẳng lẽ mẹ cũng nghĩ là con hút...” “Lâm Tri Duệ ” “Thôi được rồi mà.” Trâu Thành lên tiếng hòa giải “Ăn kẹo cao su thôi mà, sao lại lôi cả chuyện hút thuốc vào?
Mà cho dù có hút, kiểm soát được lượng thì có sao đâụ” “Có sao đâu ư?” Lâm Vận quay sang nói với Trâu Thành “Anh nói em nghe xem, hút thuốc có lợi chỗ nào?
Chê mình thơm quá hay sợ mình sống thọ quá?” “Không thể nói như vậy được.” “Thế phải nói như thế nào?” Lâm Vận đưa tay chỉ Trâu Thành, rồi lại chỉ Lâm Tri Duệ ngồi phía sau, nhắc đến một chuyện khác khiến bà tức nghẹn “Nếu không phải anh lén chuyển tiền cho nó, thì nó đã không phung phí thời gian bên ngoài, cũng sẽ không bỏ lỡ kỳ thi nghiên cứu sinh ” Lúc trước Lâm Tri Duệ không nghe lời bà khuyên, cứ khăng khăng muốn ra nước ngoài du học.
Giờ tốt nghiệp đại học rồi, đã không chịu ở lại học tiếp, cũng không muốn về nước.
Hỏi cô sau khi tốt nghiệp có kế hoạch gì, lúc nào cô cũng chỉ trả lời vỏn vẹn hai từ.
Để saụ Sống ngày nào hay ngày đó, không chịu phấn đấụ Với Lâm Vận, người từ nhỏ đã toàn học trường danh tiếng, luôn được bao quanh bởi hào quang, giờ lại là tổng giám đốc của một công ty niêm yết thì chuyện này thật sự không thể chấp nhận được.
Trâu Thành là người dễ tính, dù Lâm Vận có cáu gắt thế nào thì ông vẫn kiên nhẫn dỗ dành.
Lúc dừng xe chỗ đèn đỏ, ông không hề tránh mặt Lâm Tri Duệ.
Ông nắm lấy tay Lâm Vận, nhẹ nhàng xoa nắn trấn an.
Lâm Vận rút tay lại mấy lần nhưng không được, cũng đành mặc kệ ông.
Bà quay mặt sang, nhìn ra ngoài cửa xe, giọng dửng dưng “Chuyện hai người bắt tay lừa mẹ, mẹ sẽ nhớ cả đời.” Dù lời sếp Lâm nói rất gay gắt nhưng thái độ rõ ràng đã dịu đi nhiềụ Lâm Tri Duệ thầm thở phào nhẹ nhõm.
Cô không


⬅ Trước Tiếp ➡