Chương 3
định học tiếp, tạm thời cũng chưa có kế hoạch gì rõ ràng.
Sếp Lâm nói cô không quan tâm đến tương lai của mình nhưng chính vì cô quan tâm nên mới không dễ dàng đưa ra quyết định.
Cô mới hai mươi hai tuổi, còn rất trẻ.
Còn nhiều nơi chưa đi, nhiều việc chưa trải, vốn hiểu biết và kinh nghiệm sống còn quá ít để đưa ra quyết định quan trọng như “kế hoạch cuộc đời”.
Nhưng bố mẹ chưa chắc đã hiểu được những suy nghĩ này của cô.
Cô hiểu vì sao bố mẹ lại không hiểụ May mà Trâu Thành đã dỗ được sếp Lâm.
Ngày đầu tiên về nước, cô không muốn vì mấy chuyện này mà căng thẳng với bà.
Ngồi máy bay hơn mười tiếng, Lâm Tri Duệ mệt rã rời.
Cô co vai lại, lưng chìm hẳn vào ghế da, đầu nghiêng sang một bên, nhìn qua cửa sổ xe, ngắm cảnh đường phố không ngừng trôi ngược.
Bốn năm trôi qua tất nhiên là có thay đổi nhưng chưa đến mức long trời lở đất.
Vẫn là những tòa nhà cao chọc trời, giao thông tấp nập, xe cộ qua lại như nước, người đi không ngớt.
Ồ, hình như shipper bây giờ nhiều hơn hẳn so với bốn năm trước.
Lâm Tri Duệ mắt lim dim, vừa buồn ngủ vừa mệt rã rời, tay vô thức thò vào túi quần.
Trong túi vẫn còn nửa gói thuốc, bật lửa thì đã vứt đi lúc lên máy bay.
Cô bóp nhẹ, tiếng sột soạt nhỏ gần như bị tiếng ồn từ lốp xe lấn át mất.
Vừa nãy cô đúng là không hút thuốc, chỉ đơn giản nhai một miếng kẹo cao sụ Lâm Tri Duệ không nghiện thuốc, chỉ thỉnh thoảng khi tâm trạng không tốt mới hút một điếụ Cô bạn thân ở Pháp nói người khác hút thuốc chỉ là hút thuốc, còn cô hút thuốc là để cho cả thế giới thấy phụ nữ hút thuốc có thể đẹp đến mức nào.
Làn khói xanh mờ mờ, là bộ lọc, là điểm nhấn, là thứ khiến người ta mê mẩn.
Cô thường hút loại thuốc lá dành cho nữ.
Điếu thuốc mảnh dài, sau khi hút xong trong miệng còn vương lại chút vị bạc hà.
Lần đầu tiên cô thấy có người hút loại thuốc này là vào năm cô mười tám tuổi.
Bóp vỡ viên lọc, bạc hà hòa cùng nicotine tràn vào trong khoang miệng.
Trong làn khói xanh cuộn lên là một mùi vị lạ lùng mà khó quên.
Lúc đó cô không ý thức được là mình đang hít phải khói thuốc, chỉ nghĩ rằng...
Thứ thoát ra từ miệng anh lại bị cô hít sâu vào trong tim phổi, tạm thời lưu lại trong cơ thể cô.
Để chào mừng Lâm Tri Duệ trở về, Trâu Thành đã đặc biệt đặt chỗ ở quán lẩu mà cô thích.
Trong phòng đặt riêng yên tĩnh, nhân viên đã lên đủ món ăn.
Nồi lẩu sôi ùng ục, đến cả không khí cũng tràn ngập mùi hương cay tê.
“Xem thử còn muốn ăn gì nữa không, để chú gọi thêm.” Trâu Thành hỏi.
“Con muốn ăn tôm xay nhuyễn.” Lâm Tri Duệ nói.
Trâu Thành lập tức đặt món.
Thấy đĩa tôm xay nhuyễn được bưng lên, Lâm Vận nhíu chặt mày.
Bà vốn không thích ăn tôm hay sò điệp, vì thấy chúng tanh quá.
Lâm Vận đặt đũa xuống, nói với Trâu Thành “Anh gọi cho Minh Viễn hỏi xem nó đi đến đâu rồi.” Người mà sếp Lâm nhắc đến là đứa con mà Trâu Thành dắt theo khi kết hôn với bà năm đó.
Thân phận của Dư Minh Viễn có hơi đặc biệt.
Năm mười hai tuổi, anh theo mẹ là Dư Thính Lan tái giá, Trâu Thành trở thành bố dượng của anh.
Ba năm sau, Dư Thính Lan và Trâu Thành ly hôn.
Vốn dĩ giữa anh và Trâu Thành không còn quan hệ gì nhưng mẹ anh bỏ đi không lời