⬅ Trước Tiếp ➡

tự nhiên kéo tay Dư Minh Viễn đặt lên đùi mình, xé bao băng dán cá nhân ra, nhẹ nhàng dán lên vết thương.
“Chị Lục Chỉ chu đáo thật, em suýt quên tay anh ấy bị thương rồi.” Dư Minh Viễn đang nhắn tin báo bình an cho sếp Lâm.
Nghe Lâm Tri Duệ nói, anh mỉm cười “Tất nhiên là em không nhớ, em có khi nào có lương tâm với anh đâụ” “Anh nói mấy câu đó mới là không có lương tâm.” Lâm Tri Duệ chỉ ngược vào mình “Em đối xử với anh chưa đủ tốt hả?” “Cũng khá tốt đấy.” Thẩm Phi ở phía trước cười nói “Ba năm đại học Dư Thần không tham gia câu lạc bộ hay hội sinh viên, không hẹn hò, suốt ngày chỉ quanh quẩn hai nơi là lớp với ký túc xá, đến giờ vẫn là chàng trai trong trắng chưa bị vấy bẩn, tất cả đều nhờ công của em gái chúng ta.” “Nghĩa là sao vậy?” Bạn gái Thẩm Phi hỏi “Sao lại vì em gái mà không yêu đương?” “Bởi vì Dư Thần phải bận cùng em gái thi đại học ” Một người bạn cùng phòng khác nói “Nói cậu ấy học lại cấp ba cũng không quá đâụ” “Tôi thường nghe Dư Thần gọi điện cho em gái.
Nếu lần nào em ấy thi không tốt, có thể gọi kéo dài từ chiều đến tối.
Các cậu không biết Dư Thần dỗ em ấy lố bịch thế nào đâu, tôi không tài nào tưởng tượng ra nổi, những lời đó lại được nói ra từ miệng cậu ấy.” “Lố bịch thế nào vậy?” Lục Chỉ tò mò hỏi.
Bạn cùng phòng bắt chước giọng Dư Minh Viễn “Duệ Duệ, đừng buồn nữa, là anh sai, anh dạy không tốt, anh chịu hết trách nhiệm cho kỳ thi lần này, được không?” Bạn gái Thẩm Phi ngạc nhiên nói “Thật vậy sao?” “Tất nhiên là thật rồi ” Bạn cùng phòng nói “Các cậu không biết đâu, mấy ngày đó tôi đều mơ thấy Dư Thần nói với tôi "Anh sai rồi".” Mọi người trên xe đều cười phá lên.
“Không phải.” Lâm Tri Duệ kéo nhẹ tay áo Dư Minh Viễn, lúng túng nói “Anh gọi điện với em như vậy thật sao?” “Chứ không thì sao?” Dư Minh Viễn chẳng những không giận vì bị bạn cùng phòng trêu, ngược lại còn khẽ mỉm cười “Em khóc thê thảm như vậy, anh không nhận hết trách nhiệm, không dỗ em, thì còn làm thế nào được nữa?” Lâm Tri Duệ nhớ lại.
Hình như Dư Minh Viễn đã từng dỗ cô như vậy thật.
Chỉ là lúc đó nghe cũng thấy bình thường nên không nghĩ nhiều nhưng giờ nghe người khác nói lại cảm thấy có chỗ nào đó không ổn.
Cảm giác không giống đang dỗ em gái, mà là đang dỗ bạn gái...
Chơi chèo bè khá vui nhưng sau khi đi chơi về, Lâm Tri Duệ lại tỏ ra ủ rũ, tâm trạng này còn kéo dài rất lâụ Là kỳ nghỉ hè lớp 12 duy nhất trong đời, ngoài lần đi chơi với Dư Minh Viễn, cô không hẹn bạn bè đi chơi thả ga, cũng không như thường lệ nhân lúc sếp Lâm tâm trạng tốt để mua mấy món đồ hào nhoáng nhưng vô dụng mà cô thích.
Dì Hứa còn nhận ra cô ăn uống không ngon miệng như trước.
Sếp Lâm đi công tác về, vừa nhìn đã nhận ra con gái gầy đi rồi.
Khoảng thời gian này Trâu Thành không ở Thượng Hải.
Sau kỳ nghỉ, Dư Minh Viễn đã tìm một công việc bán thời gian, để tiện đi làm nên ở lại ngôi nhà cũ trước kia.
Lâm Vận đành tự tìm con gái nói chuyện.
Tất nhiên Lâm Tri Duệ chẳng chịu nói gì nhưng Lâm Vận lại nói cho cô biết một chuyện.
Hôm sau, Lâm Tri Duệ gặp được bố cô là Giang Dịch.
Hai bố con ngồi trong quán cà phê.
Từ mười hai


⬅ Trước Tiếp ➡