Chương 18
em?” “Lâm Tri Duệ, em là em gái anh.
Em thích hay ghét, vui hay buồn, đương nhiên anh sẽ để tâm đến.
Ngoài bố mẹ ra, trên đời này anh là người nên quan tâm em nhất.” Thì ra là quan tâm đến em gái...
Lâm Tri Duệ cũng không rõ mình đang thất vọng vì điều gì, ngón tay vô thức gảy nhẹ vào tay nắm chiếc xuồng, khẽ lẩm bẩm “Anh xếp em trước cả bố em.
Nếu ông ấy quan tâm em thật thì đã không bỏ em lại rồi.” Dư Minh Viễn mỉm cười.
“Vậy em nghĩ so với em, anh sẽ thân với cô bạn của bạn gái Thẩm Phi hơn sao?” “Người ta có tên đàng hoàng mà.” Lâm Tri Duệ khẽ nói “Tên là Lục Chỉ.” Dư Minh Viễn nhìn gò má ửng đỏ vì nắng của cô em gái, hỏi cô “Vậy bây giờ còn giận anh nữa không?” “Ai giận đâụ..” “Cẩn thận...” Dư Minh Viễn nhanh tay nhanh mắt chắn một cành cây vướng ngang, mu bàn tay bị quệt một vết.
Lâm Tri Duệ thấy vậy lập tức kêu lên “Anh ơi, anh chảy máu rồi ” “Không sao.” Dư Minh Viễn rút tay lại “Không chảy máu, da còn chưa rách.” “Anh cho em xem...” Cô định kéo tay anh lại bị anh ấn trở lại.
“Cẩn thận lật thuyền đấy.” “Nước chỗ này có sâu đâu, lật thì lật thôi.” Lâm Tri Duệ kéo mạnh tay anh trai, đưa lên trước mặt cẩn thận quan sát “Bị trầy da một chút, nước lại bẩn, liệu có bị nhiễm trùng không?” “Làm gì mà dễ nhiễm trùng thế.” Dư Minh Viễn vừa nhếch môi cười, nụ cười đã đông cứng lại.
Lâm Tri Duệ xòe năm ngón tay, nhẹ nhàng lồng vào giữa các ngón tay anh từng chút một.
Tay cô siết chặt, miệng lẩm bẩm cảm thán.
“Anh, tay anh to thật đấy, tay em so với anh cứ như tay con nít vậy.” Cô lại siết chặt thêm mấy lần nữa.
Đốt ngón tay của con trai vừa to vừa rắn chắc, kẽ tay bị siết chặt khiến anh thấy đaụ Cô nhận xét thật lòng “Em cảm thấy anh có thể bóp gãy ngón tay em luôn đấy.” Tất nhiên anh trai sẽ không bóp gãy ngón tay cô.
Nếu nói là bóp thì cũng là sau này, khi cô thật sự không chịu nổi nữa mới bóp tay anh để giải tỏa...
“Lâm Tri Duệ.” Dư Minh Viễn rút mạnh tay về, vẻ mặt khó coi “Ngồi yên đi, chỗ này nước chảy xiết.” Lâm Tri Duệ nhận ra anh đang giận, không dám nghịch nữa.
Hai anh em là người lên bờ sau cùng.
“Dư Thần, bên này ” Những người khác vẫy tay với họ.
Lâm Tri Duệ vẫy tay đáp lại.
“Đợi đã.” Dư Minh Viễn kéo tay cô em gái lại “Mặc quần áo cho đàng hoàng vào.” Lâm Tri Duệ liếc chiếc áo chống nắng trong tay Dư Minh Viễn, lắc đầu từ chối “Em không mặc đâu, nóng lắm.” Dư Minh Viễn không tiếp tục khuyên, tự tay mặc áo cho cô.
Khóa kéo của áo chống nắng bị kéo lên đến tận cổ, trông cứ như muốn che luôn cả mặt cô vậy.
Trên đường quay về, Lục Chỉ tinh ý phát hiện mu bàn tay của Dư Minh Viễn bị thương.
Cô ấy lấy băng dán cá nhân từ trong túi ra, đưa cho anh.
“Đưa em đi.” Lâm Tri Duệ đưa tay ra chặn trước, mỉm cười với Lục Chỉ “Anh trai em mắc bệnh sạch sẽ, không thích đụng vào đồ của người khác đâụ” Lúc này Thẩm Phi đang lái xe, bạn gái anh ấy ngồi ghế phụ, hai người bạn cùng phòng ngồi ở hàng ghế giữa, hàng ghế cuối lần lượt là Lâm Tri Duệ, Dư Minh Viễn và Lục Chỉ.
“Ồ, được.” Lục Chỉ liếc nhìn Dư Minh Viễn, thấy anh không phản ứng gì mới đưa băng dán cá nhân cho Lâm Tri Duệ.
Lâm Tri Duệ