Chương 20
đến mười tám tuổi, Giang Dịch là bố nhưng đã vắng mặt trong thế giới của con gái suốt sáu năm.
Mặc dù có nhiều lý do, ông ấy vừa mới sang Pháp bắt đầu sự nghiệp nên không suôn sẻ, vẫn luôn bận rộn với công việc.
Khoảng thời gian vừa ly hôn, Lâm Vận còn ngăn cản hai bố con gặp nhaụ Dù lý do là gì đi nữa, Giang Dịch vẫn luôn cảm thấy rất có lỗi với con gái.
Hai người nói chuyện rất lâụ Lâm Tri Duệ khóc nhưng Giang Dịch biết, con gái rơi nước mắt không phải vì ông ấy.
Những lời không thể nói với Lâm Vận, Lâm Tri Duệ đều kể hết cho Giang Dịch nghe.
Ông ấy cố gắng kìm nén sự ghen tỵ, an ủi cô “Là cậu ta không có con mắt nhìn người.” “Bố ơi.” Lâm Tri Duệ thận trọng hỏi “Bố không giận sao?” “Tất nhiên là giận rồi.” Giang Dịch bất đắc dĩ nói “Cậu ta làm cho bé con của bố buồn, sao bố có thể không giận được?” “Nhưng anh ấy là...” “Anh ấy là ai không quan trọng.” Giang Dịch ngắt lời con gái, dịu dàng nói “Duệ Duệ, thích một người không có gì sai, càng không nên cảm thấy xấu hổ hay sợ hãi.” “Nhưng mà...” “Nhưng nếụ..” Giang Dịch nhìn vào đôi mắt đẫm lệ của con gái “Con muốn chạy trốn, bố luôn để sẵn con đường rút lui cho con.” Lâm Tri Duệ chưa từng nghĩ đến việc bỏ trốn.
Tính cách của cô, cùng với nền tảng vững chắc từ bố mẹ và gia đình đã giúp cô khi gặp bất cứ chuyện gì cũng sẽ không bao giờ chọn cách trốn tránh.
Dù kết quả của việc xông pha liều lĩnh chắc chắn là tổn thất nặng nề.
Nhưng Dư Minh Viễn không cho cô cơ hội để xông pha liều lĩnh.
Khi cảm thấy cô có chút thay đổi, anh đã chạy trước rồi.
“Chạy trốn” theo nghĩa đen, anh còn chưa kịp thu dọn hành lý đã rời khỏi nhà họ Lâm ngay trong đêm.
“Con muốn thử lại lần nữa.” Lâm Tri Duệ nói.
“Được.” Giang Dịch thương xót nói “Dù kết quả thế nào, bố sẽ luôn chờ con.” Đến ngày sinh nhật Lâm Tri Duệ, Dư Minh Viễn mới quay về.
Sau lần chơi chèo bè đó, lại thêm một tháng trôi qua, hai người mới gặp nhau lần nữa.
Ăn cơm tối xong, người lớn ngồi trò chuyện ở phòng khách bên ngoài, Lâm Tri Duệ bước vào bếp, đóng cửa lại.
Dư Minh Viễn không quay đầu lại nhưng rõ ràng động tác rửa tay đã dừng lại.
“Tại sao không nghe điện thoại mà cũng không trả lời tin nhắn?” Lâm Tri Duệ đã cố gắng kìm nén nhưng khi nói câu này giọng vẫn run rẩy.
Chỉ có tiếng nước chảy đáp lại cô.
Lâm Tri Duệ bước tới, đứng sau lưng Dư Minh Viễn, cúi xuống nhìn ống tay áo bị nước làm ướt của anh.
“Nếu anh là vì tuổi của em...
sau đêm nay là em tròn mười tám tuổi rồi.” “Anh ơi.” Cô nghiêng người sang, đặt tay lên cổ tay anh, nhẹ nhàng hỏi “Chẳng lẽ anh không thích em sao?” Dư Minh Viễn cụp mắt, im lặng nhìn cô xắn ống tay áo sơ mi của mình lên từng chút một.
“Dù anh không thích em, cũng đừng phớt lờ em, càng đừng rời xa em, được không?” Bàn tay cô đặt lên cánh tay anh, làn da ấm áp chạm vào nhaụ Từ giọng điệu đến biểu cảm đều tỏ vẻ đáng thương, dễ gần.
“Tại sao anh không nói gì?” Một giọt nước mắt lăn dài nơi khóe mắt, mắt cô đỏ lên, giọng nói nghẹn ngào không cầm được tiếng khóc “Anh không cần em nữa sao?” Nước vẫn đang chảy, tiếng róc rách vang lên, nếu dì Hứa thấy chắc chắn sẽ rất đau lòng.
Nước mắt cô lặng lẽ rơi xuống.
Cũng khiến người ta