Chương 15
cả anh ruột.
Thế là trong ý nghĩa của hai chữ anh trai lại có thêm một phần dựa dẫm.
Đến khi Lâm Tri Duệ nhận ra mình đã phụ thuộc vào Dư Minh Viễn, thì cô đã ăn xong một bát hoành thánh tôm tươi có mười bảy cái.
Năm lớp 12, Lâm Tri Duệ không còn ồn ào đòi đi du học Pháp nữa.
Lâm Tri Duệ là người ồn ào bướng bỉnh nhưng tính cách kiên cường, không chịu thua thì giống y hệt sếp Lâm.
Năm cuối cấp ba, quả nhiên Lâm Tri Duệ đã dốc sức nhiều hơn, một mình cố gắng chưa đủ, còn kéo cả Dư Minh Viễn phải gồng theo.
Ngoài việc về nhà vào mỗi cuối tuần, bình thường khi Dư Minh Viễn ở trường, ngày nào hai người cũng gọi điện hoặc gọi video dạy học.
Chỉ bằng sức của một mình mình, Dư Minh Viễn đảm nhiệm cả một lớp học thêm, thường xuyên dạy cùng lúc văn, toán, ngoại ngữ.
Anh đã đồng hành cùng Lâm Tri Duệ suốt ba năm cấp ba của cô.
Một sinh viên đại học, bình thường lại không quan tâm đến đủ loại hoạt động thú vị trong trường, cũng không yêu đương lãng mạn với ai, mà lại dành thời gian thu thập và theo dõi đủ loại thông tin về kỳ thi đại học.
“Lão Cao.” Dư Minh Viễn gọi bạn cùng lớp “Chuyện lần trước tôi nói với cậu sao rồi?” “À, lấy được rồi, tôi sắp xếp xong sẽ gửi cho cậụ” Người bạn được gọi là lão Cao có chị gái là giáo viên dạy toán ở một trường cấp ba trọng điểm ở Giang Tô, không lâu trước đây Dư Minh Viễn đã nhờ cậu ấy giúp mình thu thập đề thi năm cuối của các trường trong vùng.
Lão Cao tò mò hỏi “Lần trước tôi đã định hỏi rồi, em gái cậu không phải thi đại học ở Thượng Hải à?
Lấy đề tỉnh tôi làm gì?
Hai bên đâu có thi giống nhau đâụ” Không chỉ khác hình thức thi, mà mức độ khó cũng không cùng một cấp bậc.
Thường có người phàn nàn câu cuối cùng trong đề thi của Thượng Hải cũng chỉ tương đương độ khó của câu trắc nghiệm trong đề thi ở Giang Tô.
“Cho em ấy làm quen trước thôi.” Dư Minh Viễn nói.
Lão Cao “Làm quen với cái gì?” Dư Minh Viễn khẽ cười “Làm quen với cảm giác bị áp đảo đến mức không ngóc đầu lên nổi.” “Dư Thần.” Lão Cao bỗng nghiêm mặt “Cậu nói thật đi, cậu cực kỳ ghét em gái cậu đúng không?” Ý cười trong mắt Dư Minh Viễn càng lúc càng rõ, anh khẽ gật đầu, tỏ vẻ tán thành.
Đây gọi là thương cho roi cho vọt.
Cuối cùng trong số hai trăm đề thi, Dư Minh Viễn chắt lọc ra mười đề, tự làm hết một lượt rồi mới mang về cho Lâm Tri Duệ làm.
Quả nhiên, Lâm Tri Duệ bị hành tơi tả.
Nhưng có vẻ như là hành hơi quá.
Nhóc Diêm Vương nhà họ Lâm ngạo nghễ không ai bì nổi, lúc làm đề đầu tiên còn khá bình tĩnh, chỉ mất thêm nửa tiếng so với bình thường, làm đến đề thứ hai thì bắt đầu sa sầm mặt mày, làm đến đề thứ ba thì...
Dư Minh Viễn xem bài thi, nhận xét “Tỷ lệ sai hơi cao đấy.” “Bốp” một tiếng, cây bút bị đập mạnh xuống bàn.
Dư Minh Viễn ngẩng đầu nhìn người đang nổi giận đùng đùng.
Lần này người bị hành lại biến thành anh rồi.
“Anh cố tình lấy đề khó thế này ra để sỉ nhục em đấy à?” “Khó à?” Dư Minh Viễn cố tình tỏ vẻ ung dung “Cũng bình thường thôi mà...” “Muốn thấy em mất mặt, xấu hổ thì có gì khó?” Lâm Tri Duệ đưa tay lau nhanh khóe mắt “Anh đưa thẳng đề thi học sinh giỏi ra chẳng phải xong rồi à?” “Không phải