Chương 14
muốn ăn thêm hai cái nữa.
“Chỉ có mười sáu cái thôi.” Dư Minh Viễn nhìn Lâm Tri Duệ bằng ánh mắt sâu xa, anh nói “Chúc mừng sinh nhật mười sáu tuổi, Duệ Duệ.” Duệ Duệ là tên gọi thân mật, cũng là cách xưng hô khi gần gũi tình cảm.
Lâm Tri Duệ từng nghĩ chữ “thân mật” này sẽ không bao giờ xuất hiện giữa cô và Dư Minh Viễn nhưng lần đầu tiên nghe anh gọi mình như thế, cô lại thực sự cảm nhận được sự thân mật ấy.
Dù sau này Dư Minh Viễn từng kề sát tai cô, dùng giọng nói trầm khàn gọi cô bằng những cách xưng hô thân mật hơn thì cô vẫn cảm thấy tiếng “Duệ Duệ” ấy là lay động lòng mình nhất.
Mười hai giờ đêm, khi ngày sinh nhật sắp kết thúc, cuối cùng sếp Lâm cũng có phản hồi, bà gửi cho con gái một tin nhắn rất dài, phân tích toàn diện những lợi ích của việc học cấp ba trong nước.
Lâm Tri Duệ đọc lướt rất nhanh, đến khi nhìn thấy câu cuối cùng thì hai mắt bất chợt đỏ hoe.
Lâm Vận nói “Mười sáu năm trước vào ngày này, ngay cái nhìn đầu tiên khi thấy con, mẹ đã quyết định rằng sau này dù có chuyện gì xảy ra cũng sẽ không rời xa con.” Cả hai mẹ con đều bướng bỉnh nhưng lại rất yêu thương nhaụ Vì người giám hộ không đồng ý, đương nhiên Lâm Tri Duệ không thể đi Pháp được.
Dù sao chuyện này cũng là do Lâm Vận tự ý phá vỡ thỏa thuận, để bù đắp cho con gái, bà chủ động đề nghị ba năm cấp ba sẽ không ép cô học thêm bất kỳ lớp học thêm nào, còn mua cho cô hai ống kính máy ảnh siêu đắt.
Cuộc chiến giữa hai mẹ con đến đây mới coi như kết thúc.
Không cần đăng ký lớp học thêm nhưng việc học thêm thì chưa từng dừng lại, chẳng qua là lớp học thêm được dời về nhà mà thôi.
Học sinh xuất sắc trong nhà chính là nguồn tài nguyên đỉnh nhất rồi.
Sau khi vào đại học, Dư Minh Viễn ở ký túc xá.
Để kèm thêm cho Lâm Tri Duệ, cuối tuần anh phải đi đi về về, có lúc còn buộc phải bỏ qua các hoạt động ở trường.
Lâm Tri Duệ đúng là được chiều hư từ nhỏ nhưng cô biết chừng mực.
Khi Dư Minh Viễn dạy kèm cho cô, cô học rất nghiêm túc, chịu khó tiếp thụ Dư Minh Viễn đôi lúc nghiêm khắc với cô, giao bài tập hơi nhiều một chút, cô thì cái gì cũng dám nói ra.
Nào là “anh trai tốt của em”, “anh trai yêu quý nhất của em”, “anh trai tuyệt nhất trên đời của em”.
Cô gọi “anh ơi” ngọt như rót mật hết câu này đến câu khác, giọng thì nũng nịu ỏn ẻn, vậy mà Dư Minh Viễn vẫn không chút lay động, mặt lạnh như tiền, vẻ mặt nghiêm túc không đổi.
Cô tự tay bóc vỏ nho, cầm lấy phần thịt nho đút vào miệng anh.
Miệng vẫn còn đầy vị chua ngọt, anh nói vậy thì làm bài tập ít đi một nửa.
Cuối cùng anh vẫn mềm lòng, không nỡ ép nên phần còn lại cũng chẳng làm nữa.
Lâm Tri Duệ cũng không rõ mình bắt đầu thường xuyên gọi Dư Minh Viễn là anh trai từ khi nào.
Anh không phải người lớn nhưng lớn tuổi hơn cô, anh sẽ như người lớn chăm sóc cô chu đáo, lại có thể đứng trên lập trường cùng bối phận để thấu hiểu, thậm chí còn cùng cô làm những chuyện kỳ quặc.
Hai chữ “anh trai” hàm chứa ý nghĩa của chăm sóc, che chở và đồng hành.
Tuy Dư Minh Viễn chỉ là anh trai kế của cô, giữa hai người không có quan hệ máu mủ nhưng anh luôn làm rất tốt, còn tốt hơn