Chương 16
em nói đề trong trường không khó, sách bài tập bên ngoài cũng chẳng có thách thức sao?” Dư Minh Viễn kiên nhẫn giải thích “Những đề này anh đã làm rồi, đúng là khó nhưng em có thể làm được.” “Đúng vậy.” Lâm Tri Duệ bắt đầu liên tục lau khóe mắt “Rất có tính thử thách, cực kỳ có tính thử thách, em thất bại rồi, giờ thì anh hài lòng chưa?” “Anh hài lòng cái gì?” Dư Minh Viễn rút một tờ giấy ra “Em nói thử xem, anh muốn làm gì em nào?” Anh lau nước mắt cho cô nhưng lau mãi cũng không hết.
Nước mắt của em gái như chuỗi ngọc trai bị đứt dây, lách tách rơi xuống không ngừng.
Những hạt ngọc trai nhỏ rơi xuống mu bàn tay anh, trượt vào bên trong tay áo hoodie.
Làn da nơi cổ tay lạnh buốt, ẩm ướt.
Anh chỉ cảm thấy Lâm Tri Duệ quá kiêu ngạo.
Kẻ kiêu căng sẽ thua trận, anh muốn dạy cô một bài học nho nhỏ về thất bại.
“Anh muốn làm gì?” Cô nghẹn ngào nói “Chẳng phải anh chỉ muốn chơi em thôi à?” Không khí đông cứng lại trong chốc lát.
Chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào đứt quãng của Lâm Tri Duệ vang lên.
Không biết đã bao lâu trôi qua, Dư Minh Viễn mới lên tiếng, giọng anh trầm thấp mà lạnh lùng “Lâm Tri Duệ, em biết em đang nói gì không?” “Nói gì cơ?” Cô ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn anh, vừa tủi thân vừa uất hận “Nói là anh muốn chơi em...” “Lâm Tri Duệ.” Dư Minh Viễn cắt ngang “Đừng nói nữa.” “Anh làm được, em lại không được nói...
Á, Dư Minh Viễn, anh làm em đau rồi ” Lâm Tri Duệ tách bàn tay anh đang kẹp chặt cổ tay cô ra.
Dư Minh Viễn nắm chặt chiếc khăn giấy thấm đẫm nước mắt của em gái trong lòng bàn tay, anh đứng lên, lặng lẽ thu dọn đồ trên bàn, bình tĩnh đuổi cô đi.
“Muộn lắm rồi, em về đi.” “Em không về, hôm nay em nhất định phải làm xong hết mười đề này ” Dư Minh Viễn nhét đề vào lòng cô, mặt lạnh lùng “Đi đi, làm xong thì đến tìm anh lấy đáp án.” “Em muốn làm trong phòng anh.” Lâm Tri Duệ đập đề xuống bàn “Hơn nữa anh phải ở bên cạnh em làm cùng em, em không làm xong thì anh đừng hòng ngủ ” “Lâm Tri Duệ ” Dư Minh Viễn không kiềm chế được, gần như hét lên với cô “Nói nhăng nói cuội gì thế ” Lâm Tri Duệ sững sờ, giọt nước mắt còn đọng ở khóe mắt, ngơ ngác nhìn anh trai bỗng nhiên nổi cáụ “Lâm Tri Duệ...” Dư Minh Viễn nhắm mắt lại, hạ giọng “Rời khỏi phòng anh.” Lâm Tri Duệ không những không rời đi, mà còn đứng lên, ngẩng cổ lên, ánh mắt nhìn từ dưới lên dò xét khuôn mặt anh.
“Anh lạ thật, anh đang...
tức giận à?” Mô tả chính xác hơn là xấu hổ quá nên nổi cáụ “Anh không tức giận.” “Vậy anh giải thích đi.” Lâm Tri Duệ nhìn thẳng vào mắt anh trai, không cho anh tránh né mình, cô hỏi từng chữ một “Lúc em nhắc đến chơi và làm, anh đang liên tưởng đến cái gì?” Anh là anh kế của cô, cho dù hai người không cùng huyết thống thì vẫn là anh trai của cô.
Không thể có tình cảm vượt giới hạn, cũng không thể làm điều gì sai trái với cô.
Anh có thể nghĩ gì được chứ?
Dù chỉ thoáng qua ý nghĩ đó, thì đối với cô, đó cũng là một sự xúc phạm.
Nhưng Lâm Tri Duệ đã nghĩ đến rồi.
Cô đang tự hỏi, tại sao Dư Minh Viễn lại là anh trai, mà không phải là một người khác?
Thế nhưng, nghĩ sâu hơn thì cô lại không hiểu, không hiểu ngoài việc là anh trai ra thì