Chương 13
bà Lưu tầng một cũng phải hỏi một câu “Tiểu Dư à, lại nấu món ngon gì cho em gái thế?” Dì Quan ở tầng trên nói “Dì thấy Tiểu Dư ngày nào cũng mua đồ ăn không trùng món nào, xem ra cô em gái này cũng kén ăn đấy nhỉ?” Dư Minh Viễn mỉm cười không nói gì.
Kén ăn sao?
Thật ra cũng chỉ có hai món là không ăn.
Món này không ăn, món kia cũng không chịu ăn.
Dư Minh Viễn cảm thấy sau này nếu anh có con, chắc cũng sẽ nuông chiều như vậy thôi.
“Dư Minh Viễn, anh biết làm cá không đấy, nhiều xương thế này.” “Món này xào kỹ quá rồi, không ngon.” “Em không ăn đồ đông lạnh, anh mang đi đi.” Trong hai tháng này, tay nghề nấu ăn của Dư Minh Viễn bị buộc phải tiến bộ thần tốc.
Cô em gái này của anh không chỉ kén ăn, mà còn yếu ớt nữa.
Dư Minh Viễn gọi người đến sửa điều hòa nhưng dù sao cũng là đồ cũ, sửa xong rồi cũng không thể làm nhiệt độ giảm xuống được.
Anh chỉ đành mua cho cô một chiếc quạt điều hòa.
Nhà cũ điện áp không ổn định, đã bật hai thiết bị công suất lớn như này rồi thì không dám mở thêm cái gì nữa.
Những ngày nóng bức nhất, Dư Minh Viễn chỉ còn cách trải đệm ngủ dưới sàn trong phòng của Lâm Tri Duệ.
Lâm Tri Duệ ngủ rất xấu, giường đôi rộng mét rưỡi mà cô có thể xoay một vòng như kim đồng hồ, chăn thì đá bay xuống đất.
Sáng sớm nhiệt độ thấp, cô không đắp chăn, sợ lạnh nên cuộn mình lại, mái tóc dài rủ xuống theo thành giường.
Lần đầu tiên Dư Minh Viễn tỉnh dậy trong “chiếc rèm mộng mị” của Lâm Tri Duệ, suýt chút nữa bị dọa chết khiếp.
Về sau thì quen rồi.
Quen với việc tỉnh dậy thấy mái tóc mềm mại của cô trên mặt, quen với mùi dầu gội mà cô thích nhất, quen với chuyện mỗi đêm tỉnh giấc, lại ôm cô vào giữa giường đắp chăn cho cô...
Lâm Tri Duệ ở trong căn nhà cũ hai tháng thì cũng dần quen.
Quen với cái điều hòa bật mãi không mát, quen với việc bên cạnh có tiếng động gì cũng nghe rõ mồn một, quen với cuộc sống chỉ có cô và Dư Minh Viễn.
Ngay cả sinh nhật cũng là đón sinh nhật cùng Dư Minh Viễn.
Sáng hôm sinh nhật, Trâu Thành và dì Hứa lần lượt gọi điện đến, phía sếp Lâm thì cả ngày không có phản ứng gì.
“Lâm Tri Duệ.” Hoàng hôn, Lâm Tri Duệ nằm sấp trên ban công, nghe thấy tiếng Dư Minh Viễn ở phía sau, chỉ khẽ “ừ” một tiếng coi như đáp lại.
“Ăn cơm thôi.” “Không ăn.” Dư Minh Viễn không tiếp tục khuyên, anh bước đến bên cô, cùng cô ngắm mặt trời lặn về phía tây.
“Hôm nay tôm rất tươi, anh gói hoành thánh nhân tôm, không cho hành với gừng, thay vào đó là rong biển và tép khô nhỏ, đúng là ngon hơn lần trước...” Trên ban công yên tĩnh bỗng vang lên một âm thanh lạ.
Là âm thanh phát ra từ bụng Lâm Tri Duệ.
Lúc Dư Minh Viễn rời khỏi ban công, ánh mắt mang theo ý cười, dặn cô nhớ đóng cửa ban công lại, có muỗi.
Với Lâm Tri Duệ đã quen ăn đồ ngon, tay nghề nấu nướng của Dư Minh Viễn chỉ ở mức bình thường nhưng hoành thánh tôm tươi anh gói thì đúng là tuyệt đỉnh.
Vỏ hoành thánh mỏng, lờ mờ nhìn thấy lớp thịt tôm hồng nhạt bên trong, không to không nhỏ, cái nào cũng tròn lẳn.
Nước súp hoành thánh có thêm rong biển và tép khô nên rất đậm đà.
Nhưng Dư Minh Viễn chỉ gói cho cô đúng mười sáu cái.
Lâm Tri Duệ mắt mong chờ nhìn anh, vẫn còn