Chương 12
trải thêm hai tấm chăn dày trên giường cho Lâm Tri Duệ.
Dư Minh Viễn đành phải ôm chăn trong phòng mình sang trải lên giường cho cô.
“Vậy buổi tối anh đắp cái gì?” Cô hỏi một câu quan tâm lấy lệ.
Dư Minh Viễn không nói gì, anh đứng bên giường, nhìn cô cẩn thận thử độ mềm của đệm.
Cô vẫn không hài lòng, lầm bầm chỗ này tồi tàn thế này sao mà ở được, nói anh keo kiệt, đến khách sạn cũng không nỡ để cô ở.
Dư Minh Viễn đột nhiên gọi tên cô “Lâm Tri Duệ.” “Cái gì?” “Gọi là anh.” Dư Minh Viễn nhìn cô “Lâm Tri Duệ, gọi anh là anh.” “Gì cơ?” Cô ngẩng đầu nhìn anh.
“Không phải anh không nổi nóng.” Dư Minh Viễn cúi người xuống, bóng râm phủ lên khuôn mặt cô “Nhưng anh sẽ không bao giờ nổi nóng với em gái.” Giọng anh nghe có vẻ bình thường nhưng cũng chỉ là nghe vậy thôi.
Dù là thánh nhân cũng sẽ bị cô chọc nổi cáụ Anh bảo cô gọi thì cô phải gọi sao?
Anh tưởng làm vậy là dọa được cô sao?
Tất nhiên là cô sẽ không làm theo ý anh.
Cô hùng hổ nói “Dư Minh Viễn, anh mơ đẹp thật đấy, em không gọi anh là anh trai đâu, bây giờ không gọi, sau này cũng không, cả đời này em cũng không gọi anh là anh trai ” Cô nói chắc như đinh đóng cột, thế nhưng chỉ một tiếng sau đã nuốt lời.
Điều hòa phát ra một tràng âm thanh kỳ lạ rồi hoàn toàn ngừng hoạt động.
Ban đêm ở căn hộ cũ nóng nực đến mức khó chịụ Dù đã mở cửa sổ nhưng cũng không một chút gió mát nào.
Đến nửa đêm, Lâm Tri Duệ phải gõ cửa phòng bên cạnh, mồ hôi đầm đìa trên trán, tủi thân nói “Dư Minh Viễn, em sắp nóng chết rồi.” Đêm muộn thế này không có cách nào sửa điều hòa.
Cuối cùng không còn cách nào, Dư Minh Viễn lấy tờ báo gấp tạm thành chiếc quạt, quạt thủ công cho cô em gái sắp nóng chết.
Trong phòng chỉ bật một chiếc đèn ngủ nhỏ, Dư Minh Viễn kéo một cái ghế ngồi bên giường.
Lâm Tri Duệ nằm nghiêng trên giường, cố gắng sát vào mép giường để làn gió yếu ớt có thể thổi vào người mình nhiều hơn.
Đêm hè nóng nực không có điều hòa, chỉ có chút gió mát từ tay Dư Minh Viễn.
Trong cơn mơ màng, cô hơi hé mắt, nhìn người đang ngồi bên giường.
Anh mặc chiếc áo thun trắng đơn giản và quần short đen, hai chân mở rộng ra, nghiêng người tựa vào ghế.
Trông có vẻ gầy gò nhưng thật ra vóc dáng cao lớn, tay chân dài quá mức.
Ánh sáng yếu ớt đổ bóng lên đôi mắt anh.
Từ góc nhìn của Lâm Tri Duệ, đường nét từ chân mày, sống mũi, cằm, cổ đến xương quai xanh uốn lượn như dãy núi gồ ghề quanh co.
Thanh thoát mà sắc nét.
Dư Minh Viễn quạt rất nghiêm túc.
Gió thổi mát rượi, thế nhưng Lâm Tri Duệ vẫn thấy nóng.
Cái nóng trong lòng nhanh chóng chiếm lấy cả tâm trí.
Thế là đầu óc nóng bừng, cô buột miệng...
“Anh trai là người vĩ đại nhất trên đời.” Lâm Tri Duệ vốn nghĩ chỉ ngủ tạm ở đây một đêm, không ngờ lại phải trải qua cả kỳ nghỉ hè trong cái chỗ cũ kỹ tồi tàn này.
Trâu Thành không thể hóa giải được mâu thuẫn giữa hai mẹ con.
Đến ngày giấy báo trúng tuyển của Hoa Nhị gửi về, hai mẹ con hoàn toàn tuyệt giao.
Lâm Tri Duệ cũng nhất quyết không chịu về nhà, Dư Minh Viễn chỉ đành phải ở lại với cô.
Thế là suốt kỳ nghỉ hè đó, hàng xóm thường xuyên thấy Dư Minh Viễn đi chợ về, hai tay xách đầy túi ni lông.
Lần nào