Chương 11
mắt đi theo sau Dư Minh Viễn.
Băng qua con đường lạ, đi vào hành lang tối tăm, mãi đến khi đứng trước một cánh cửa sắt, cô mới nghẹn ngào hỏi đây là đâụ Dư Minh Viễn nói với cô đây là chỗ anh sống trước kia, trước khi Trâu Thành và Lâm Vận kết hôn, hai bố con họ đã ở đây.
Căn nhà cũ không có thang máy, mỗi tầng có bốn hộ, trong nhà chỉ có vài món nội thất và thiết bị điện đơn giản.
May mà mấy hôm trước bạn của Trâu Thành từng ở nhờ nên trong nhà không có mùi lạ.
Nhưng Dư Minh Viễn vẫn mở cửa sổ cho thoáng khí, cất hết những thứ có thể khiến Lâm Tri Duệ thấy khó chịu Lâm Tri Duệ ngồi co chân trên sofa trong phòng khách, ánh mắt trống rỗng.
Dư Minh Viễn bước tới, đưa cho cô một chai nước suối “Anh đang khử trùng bình nước, uống tạm cái này trước đi.” Lâm Tri Duệ nhận lấy chai nước, vừa mới lấy từ tủ lạnh ra nên thân chai còn tỏa ra làn hơi lạnh mỏng manh.
Cô đặt chai nước giữa cằm và đầu gối.
Cô thều thào nói “Em sắp nóng chết rồi.” Em sắp nóng chết rồi, em sắp khát chết rồi, em mệt sắp chết rồi, em đau sắp chết rồi.
Cô sử dụng biện pháp phóng đại một cách điêu luyện.
“Điều hòa đã bật rồi nhưng phải để thoáng khí.” Dư Minh Viễn giải thích “Em chịu khó chút nhé.” “Tại sao chúng ta phải ở đây?” Lâm Tri Duệ hỏi “Tại sao không ở khách sạn?” “Em có tiền không?” Dư Minh Viễn hỏi.
“Đương nhiên là em có...” Lâm Tri Duệ cúi đầu xuống.
Cô có tiền, chỉ riêng tiền lì xì mấy năm qua cũng đã không ít, gửi trong tài khoản mà Lâm Vận mở cho cô, do bà quản lý.
“Anh không có à?” Cô hỏi như thể đương nhiên “Chắc anh phải có tiền chứ?” “Anh có tiền.” Dư Minh Viễn liếc nhìn cô một cái “Nhưng anh không tiêu bừa bãi.” “Nhưng mà...” Dư Minh Viễn không tranh luận với cô vì sao không ở khách sạn, anh chỉ nói với cô “Hai phòng, một phòng có điều hòa, một phòng thì không...” “Em chọn phòng có điều hòa ” Lâm Tri Duệ giơ tay thật cao, sợ chỉ chậm một giây là để mất chiếc điều hòa.
Lâm Tri Duệ từ nhỏ đã được chiều hư, mỗi lần nổi giận cãi nhau với sếp Lâm cũng không chịu lép vế, nói toàn những câu đâm vào tim bà.
Nhưng cô giận nhanh mà cũng hết giận nhanh, mặt còn đang sưng mà đã quên luôn chuyện vừa rồi, bắt đầu gây sự với Dư Minh Viễn.
Nào là ga giường có mùi, gối không sạch, điều hòa không mát, thậm chí cả tiếng ếch trong bụi cỏ ở tầng dưới kêu inh ỏi cũng bị cô đổ hết lên đầu Dư Minh Viễn.
Mỗi khi dì Hứa sốt ruột là lại gọi Lâm Tri Duệ là “bà tổ nhỏ”.
Trước kia Dư Minh Viễn nghĩ mãi vẫn không hiểu vì sao cô có thể gánh được cái danh “bà tổ”.
Giờ thì anh hiểu rồi, hiểu cô còn khó chiều hơn cả bà tổ.
Nhiệt độ nước tắm phải vừa phải, vòi sen không được chảy mạnh, mùi của sữa tắm với dầu gội mà không thích là không dùng, kem đánh răng và bàn chải thì miễn cưỡng chấp nhận, lại còn than dép nhựa đau chân, đòi đi dép bông mềm.
Vất vả lắm mới dỗ được bà tổ nhỏ này lên giường, vậy mà cô lại quay ra than đệm cứng quá, nằm không thoải mái.
“Không thoải mái, nằm ngửa nằm nghiêng nằm sấp đều thử rồi, kiểu gì cũng không thấy dễ chịụ” Lâm Tri Duệ gọi điện cho dì Hứa than vãn chuyện mình chịu ấm ức, dì Hứa nghe xong thì bảo Dư Minh Viễn nghe máy, bảo anh