⬅ Trước Tiếp ➡

sai thì em cũng không làm đúng.” “Đề bài sai.” Anh lấy một cây bút đỏ từ trong hộp bút ra, gạch bỏ dấu “×” mà cô giáo đã chấm trên bài thi, đánh dấu “v” bên cạnh.
Bắt gặp ánh mắt sững sờ của Lâm Tri Duệ, anh nghiêm túc nói “Vậy thì bất kể đáp án của em là gì, cũng không tính là sai.” Giọng anh dịu dàng ấm áp, từng chữ lọt vào tai đều mang đến cảm giác dễ chịu kỳ lạ.
“Chỉ có âm với âm mới ra dương, làm gì có sai với sai lại thành đúng?
Anh cứ hay nói mấy câu này để dỗ em.” Dù nói vậy nhưng rõ ràng là giọng điệu của Lâm Tri Duệ đã vui hơn.
Anh không phản bác, giơ tay vén mấy lọn tóc rối trên vai cô, dịu giọng dỗ dành “Lúc về đi ngang qua Vương Gia Sa, anh mua bánh cua nướng cho em.
Em xuống dưới ăn hay để anh mang lên?” Giận thì giận, ghét thì ghét nhưng phải thừa nhận, anh kế này của cô đúng là rất giỏi dỗ dành.
Từ trước đến giờ, anh là người điềm tĩnh nhất mà cô từng gặp, bất kể cô có gây chuyện, làm mình làm mẩy hay vô lý thế nào, cuối cùng cũng bị cuốn vào đại dương sâu lắng, bình yên trong anh.
Không thể dấy lên sóng gió.
Nhưng sau này trải qua những chuyện đó, Lâm Tri Duệ mới hiểu ra...
Nếu đề bài đã sai ngay từ đầu, thì cho dù mình có cố gắng giải đến đâu cũng không thể ra được đáp án đúng.
Sau khi có điểm thi vào cấp ba, Lâm Vận thông báo cả nhà sẽ đi du lịch nước ngoài.
Vốn dĩ là chuyện vui, vậy mà tối trước ngày khởi hành, trong nhà lại xảy ra cãi vã.
Là Lâm Tri Duệ và bố Lâm cãi nhaụ Vì chuyện có nên ra nước ngoài hay không.
Không phải ra nước ngoài du lịch, mà là để du học.
So với Lâm Vận nghiêm khắc và độc đoán, từ nhỏ Lâm Tri Duệ đã thích quấn lấy bố Giang Dịch hơn.
Giang Dịch là một họa sĩ tài hoa xuất chúng, rất có tiếng trong giới.
Tính cách ông ấy cởi mở, tự do lại lãng mạn.
Lâm Tri Duệ biết mấy năm nay bố cô sống ở Pháp.
Cô từng nói chuyện với Lâm Vận, sau khi tốt nghiệp cấp hai muốn sang Pháp tìm bố, sống cùng ông ấy.
Tất nhiên Lâm Vận không đồng ý.
Lâm Tri Duệ luôn cho rằng cô có quyền lựa chọn sống với ai.
Vì chuyện đó mà hai mẹ con chiến tranh lạnh, suốt một tháng không nói với nhau câu nào.
Sau đó Lâm Vận đổi ý, bà nói nếu cô muốn ra nước ngoài học cấp ba, thì phải đạt được kết quả thi lên cấp ba khiến bà thấy hài lòng, chứng minh cô không phải vì trốn thi mà mới ra nước ngoài.
Lâm Tri Duệ đã làm được, điểm thi lên cấp ba của cô rất cao.
Nhưng Lâm Vận lại nuốt lời.
Lâm Vận không làm thủ tục cho con gái ra nước ngoài, cũng không hề bàn bạc với cô mà tự ý điền nguyện vọng vào cấp ba.
Vì chuyện đó mà hai mẹ con cãi nhau dữ dội, không ai chịu nhường ai.
Khi Lâm Tri Duệ nói ra câu “Nếu con là bố thì con cũng sẽ ly hôn với mẹ”, cô đã bị Lâm Vận tát một cái thật mạnh vào mặt.
Lâm Tri Duệ bị đánh khóc nức nở không dứt.
Dì Hứa ôm chặt cô vào lòng, xót xa gọi “bé con”.
Cuối cùng không còn cách nào khác, chuyến du lịch đành hủy bỏ.
Trâu Thành bảo Dư Minh Viễn đưa Lâm Tri Duệ rời đi trước, mong hai mẹ con đều có thể bình tĩnh lại.
Dư Minh Viễn gọi xe đưa em gái rời đi.
Xuống xe rồi, Lâm Tri Duệ lau nước


⬅ Trước Tiếp ➡