Yêu Thích Em
Chương 30
⬅ Trước Tiếp ➡
Bảy, tám giây trôi qua, cuối cùng vẫn là Tưởng Thương không giữ được bình tĩnh, mở lời trước “Vị này là…”
Tần Thâm đưa tay “Chào anh, tôi là Tần Thâm, bạn trai của Mạt Mạt.”
Nghe Tần Thâm tự giới thiệu hai chữ "bạn trai," Tưởng Thương như nghẹn nơi cổ họng, cảm giác cay đắng lan tỏa.
Người phụ nữ mình từng yêu bảy năm, trong phút chốc đã thành bạn gái của người khác, cảm giác đó, không cần nói cũng hiểụ
Hai người đàn ông bắt tay, chạm một cái rồi buông. Tần Thâm trầm giọng hỏi “Vào trong ngồi không?”
Anh hiển nhiên mang tư thế của một người chủ nhà.
Theo lý, lúc này Tưởng Thương nên rời đi. Nhưng như bị ma ám, anh ta lại làm điều suốt ba mươi mấy năm qua chưa từng làm, đó là mất kiểm soát “Có tiện không?”
Tần Thâm nheo mắt, đàn ông hiểu đàn ông, nhìn thấu sự không cam lòng của anh ta “Tiện.”
Chốc lát sau, ba người bước vào nhà, mặt Tô Mạt không biểu cảm, đi đến tủ lạnh lấy bia. Cô vừa mở nắp chuẩn bị uống thì Tần Thâm bước đến, từ phía sau lấy đi lon bia, nhét vào tay cô một cốc nước trái cây.
Tô Mạt nghiêng đầu nhìn anh, mặt lạnh, Tần Thâm nhìn cô không sợ hãi, nói “Vừa mới ép.”
Vừa mới…
Một câu bình thường, nhưng giữa hai người họ lại mang theo ý nghĩa mờ ám.
Tô Mạt quay đầu nhìn anh không nói, ly nước trong tay cũng không uống. Tần Thâm nhẹ ôm lấy eo cô từ phía sau, cúi thấp đầu, giọng khàn khàn bên tai “Đồng ý để tôi ở lại, không phải là để tôi diễn với cô sao?”
Tô Mạt mím môi.
Tần Thâm “Đừng để mất cả chì lẫn chài.”
Tô Mạt “Lắm lời.”
Tần Thâm “Tôi đi hâm cơm.”
Tần Thâm thành thục bước vào bếp, phòng khách chỉ còn lại Tô Mạt và Tưởng Thương.
Đây là lần đầu Tưởng Thương đến nơi Tô Mạt sống ở huyện Trường Lạc, nhưng lại sau khi họ đã chia tay.
Ánh mắt anh ta ảm đạm quan sát bài trí trong phòng, Tô Mạt bước đến, đặt ly nước trái cây Tần Thâm đưa trước mặt anh ta “Uống không?”
Tưởng Thương nghe vậy ngẩng đầu “Căn nhà này là em tự mua?”
Tô Mạt khẽ cười “Không phải.”
Tưởng Thương “Thuê?”
Tô Mạt nhếch môi “Cũng không. Là…”
“Ngôi nhà này là căn nhà bố mẹ cô ấy kết hôn năm xưa.”
Tần Thâm đột nhiên chen ngang, khiến bầu không khí trong phòng khách trở nên im lặng.
Anh bước ra từ bếp, đặt một ly nước trái cây khác trước mặt Tưởng Thương, lấy ly nước trái cây Tô Mạt đưa cho anh ta, nhét lại vào tay Tô Mạt.
Hoàn thành tất cả, ánh mắt lạnh lẽo của Tần Thâm dừng trên người Tưởng Thương “Mạt Mạt chắc từng nói với anh về căn nhà này.”
Tưởng Thương nghiến răng, hơi thở nghẹn lại.
Phải thừa nhận, Tần Thâm là bậc thầy trong việc đánh trúng điểm yếụ
Một câu nói, đã đẩy chút tình cảm và hy vọng cuối cùng giữa Tưởng Thương và Tô Mạt vào cảnh không thể cứu vãn.
Cổ họng Tưởng Thương càng thêm đắng chát, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ cụp mắt, im lặng.
Lúc này, giải thích gì cũng chỉ là vô ích.
Hơn nữa, anh ta cũng hiểu rõ giữa anh ta và Tô Mạt đã không còn khả năng quay lại.
Ngôi nhà này, Tô Mạt từng nhắc đến với anh ta.
Đó là vào những ngày đầu họ mới yêu nhaụ
Tô Mạt từng nói, đây là nơi trú ẩn của cô, là nơi duy nhất cô dám bộc lộ những yếu đuối của bản thân.
Dù cho căn phòng trống trải này không hề giống một mái ấm.
Nhưng anh ta đã quên…
Anh ta quên mất…
Bảy năm bên nhau, theo thời gian, có rất nhiều điều về cô anh ta đã quên, chứ chẳng riêng gì chuyện này.
Khi anh ta cố bám lấy những ký ức cũ mà không chịu buông, cuối cùng lại bị chính chúng giáng một cú đau đớn, cái đau ấy tuy rất đau, nhưng cũng là cách để tỉnh ngộ.
Cũng giống như Tô Mạt bây giờ.
Nghe xong câu nói của Tần Thâm, cô quay sang cười nhạt với Tưởng Thương “Quên rồi?”
Cổ họng Tưởng Thương khẽ động, vươn tay lấy cốc nước trái cây trước mặt, không còn chỗ để trốn tránh, im lặng không nói.
⬅ Trước Tiếp ➡