Yêu Thích Em
Chương 29
⬅ Trước Tiếp ➡
Huống hồ, lao động này vừa mới "bóc lột" cô.
Ra khỏi phòng tắm, Tô Mạt được quấn trong khăn tắm, ngồi yên để Tần Thâm sấy tóc.
Cô co chân ngồi trên ghế, nhìn vào gương trang điểm thấy bóng dáng anh phía sau, tiện tay cầm một lọ sơn móng chân, cúi đầu tô lên ngón chân trắng nõn, nhàn nhạt hỏi “Tần Thâm, anh từng sấy tóc cho bao nhiêu người phụ nữ rồi?”
Tần Thâm bình thản đáp “Chỉ mình cô.”
Tô Mạt cười khẽ, rõ ràng không tin “Thật không?”
Nghe ra giọng điệu mỉa mai của cô, Tần Thâm lãnh đạm nói “Cơm nguội rồi, tôi đi hâm lại cho cô.”
Tô Mạt “Tôi không đói nữa.”
Tần Thâm cúi đầu nhìn cô.
Tô Mạt ngẩng đầu, tựa người vào ghế, đôi mắt cong cong, quyến rũ đến cực độ “Thầy Tần.”
Tần Thâm nuốt khan “Nói đi.”
Tô Mạt “Muộn rồi, anh nên về thôi.”
Tần Thâm “Ừ.”
Tần Thâm đi rất dứt khoát, không chút lưu luyến.
Đợi anh đi rồi, Tô Mạt chờ sơn móng chân khô, đứng dậy, cởi bỏ khăn tắm, lấy một chiếc váy ngủ từ tủ quần áo mặc vào.
Một lát sau, cô bước ra khỏi phòng, liếc qua bàn ăn đầy đồ, tựa người vào khung cửa, khoanh tay trước ngực.
Chậc, thế này sao ăn được?
Thật sự là không nỡ nhìn.
Cô đang mải nghĩ ngợi, chuông cửa bỗng vang lên. Cô buông tay, đứng thẳng người rồi bước tới mở cửa.
Cánh cửa vừa hé, nhìn thấy người đứng ngoài, Tô Mạt khẽ nhướn mày, cười như không cười “Tổng giám đốc Tưởng.”
Chỉ mới hai ngày không gặp, Tưởng Thương trông càng thêm tiều tụy.
Nhưng người đàn ông này có khí chất, dù tiều tụy cũng vẫn là nhân trung long phượng.
Không những không khiến người khác thấy nhếch nhác, ngược lại còn có chút gì đó khiến người ta thấy thương cảm.
Đáng tiếc, Tô Mạt là người có tâm mà không có lòng, đối với những gì không thuộc về mình, dù từng là của mình, dù hiện tại chưa quên sạch, cô cũng sẽ không có thêm chút xao động nào.
Nghe xong lời cô nói, quai hàm Tưởng Thương siết lại, vẻ cao ngạo vẫn giữ, không để lộ mất bình tĩnh. Một lúc sau, anh ta rút ra từ người một tấm thiệp mời, đưa về phía cô.
Vừa nhìn thấy tấm thiệp, Tô Mạt đã bật cười.
Cười một cách duyên dáng nhưng đầy mỉa mai “Đưa cho tôi?”
Tưởng Thương “Trước đây chúng ta đã nói, dù cuối cùng không thể đến với nhau, vẫn có thể là bạn.”
Nụ cười trên môi Tô Mạt càng thêm khinh bỉ “Tưởng Thương, điều gì khiến anh tự tin rằng, sau khi chúng ta đã chia tay, mà còn là trong tình huống anh phụ bạc tôi, tôi không chỉ chịu tổn thương tình cảm, còn phải bỏ tiền ra chúc phúc cho anh?”
Tưởng Thương “…”
Tô Mạt từ trước đến nay đều sắc bén.
Từ nhỏ đến lớn, nguyên tắc sống của cô là Người không phạm ta, ta không phạm người. Người phạm ta một lần, ta nhường ba phần. Người phạm ta hai lần, ta diệt cỏ tận gốc.
Khi chia tay, cô đã giữ thể diện cho Tưởng Thương. Bảy năm tình cảm, cô tôn trọng danh tiếng và địa vị của anh ta, rời đi mà không khóc không làm loạn.
Nhưng giờ đây, anh ta hết lần này đến lần khác xuất hiện quấy rối cuộc sống của cô, bị cô mắng, bị cô chế giễu, đó là điều anh ta đáng phải nhận.
Tự mình dâng má lên để người khác tát, nếu không tát thì lại giống như tiếp khách không chu đáo.
Khi lời Tô Mạt vừa dứt, bầu không khí rơi vào im lặng ngắn ngủi.
Ngay lúc Tưởng Thương chuẩn bị rút tay về, một bàn tay lớn bất ngờ đưa tới, lấy tấm thiệp từ tay anh ta “Ngày cưới định vào hôm nào?”
Tần Thâm quay lại, tay cầm một chiếc lò vi sóng vừa mua.
Giọng nói trầm thấp, lạnh lùng của anh khiến ngay cả một người từng lăn lộn thương trường như Tưởng Thương cũng phải thoáng sững sờ, khí thế của anh quá mạnh.
Ngay cả Tô Mạt cũng không ngờ Tần Thâm đã đi rồi mà còn quay lại, cô khẽ giật mình.
Đây đúng là lò hỏa táng mà.
Tần Thâm hỏi nhưng không nhận được câu trả lời từ Tưởng Thương, anh nghiêng mắt nhìn qua, ánh mắt đầy vẻ áp lực.
Hai người đàn ông đối diện nhau, địch ý rõ ràng.
⬅ Trước Tiếp ➡