Chương 9
Ba vẫn chắc mẩm rằng nếu anh em hắn ở chung với nhau nhiều hơn thì sẽ cải thiện được tình cảm. Nhưng thật ra Giản Tùy Lâm càng ở gần hắn thì hắn càng cảm thấy phiền hà.
Không nói đến bà mẹ không biết xẩu hổ kia của Giản Tùy Lâm thì chính bản thân Giản Tùy Lâm cũng không phải là người em trai mà hắn muốn.
Hắn nhớ rõ lúc Giản Tùy Lâm mới vào nhà, khúm núm, ai hỏi gì cũng chỉ rụt cổ, giống y hệt một đứa con gái, Giản Tùy Anh vừa thấy đã ghét.
Dù thế nào bây giờ cũng đã lớn, Giản Tùy Anh cũng không còn không biết chừng mực như trước đây, cho nên Giản Tùy Lâm cũng dễ chịu hơn nhiều, nhưng quan hệ giữa hai người vẫn như đang bước lên một tấm băng mỏng. Giản Tùy Anh không muốn về nhà, cũng là không muốn mình phải phiền lòng.
Thế nhưng ba đã lên tiếng thì hắn cũng không thể trốn tránh, đành phải gác lại công việc, đến trường đón Giản Tùy Lâm.
Lúc hắn đến thì học sinh đã về gần hết. Hắn gọi điện cho Giản Tùy Lâm, không ngờ vừa mới kết nối thì đã nghe thấy tiếng nhạc vang lên ở gần đó.
Giản Tùy Anh quay đầu thì thấy nơi sân bóng rổ cách trường không xa đang có ba người chơi bóng. Hắn liếc một cái đã thấy Giản Tùy Lâm, cũng vừa thấy bên cạnh là Lý Ngọc.
Giản Tùy Anh cảm nhận tim mình bỗng đập thình thịch trong lồng ngực, cúp điện thoại, lập tức đi về phía sân bóng rổ.
Giản Tùy Lâm đã thấy hắn từ xa, vội chạy nhanh đến, cười toe toét "Anh, anh đến rồi."
"Ừ." Giản Tùy Anh bâng quơ nhìn Giản Tùy Lâm, mắt thì nhìn sang phía Lý Ngọc. Trên người Lý Ngọc là áo sơ mi đồng phục đã thấm đẫm mồ hôi, ống quần xắn đến đầu gối, lộ ra bắp chân thon dài săn chắc. Ánh mặt trời tản mạn trên người cậu sáng rỡ không thốt được thành lời, chẳng trách xung quanh sân bóng có rất nhiều cô gái nhìn cậu với vẻ si mê.
Động tác ba bước nhảy treo bóng lên giỏ của cậu rất đẹp, đám con gái liên tục thét chói tai. Sau đó cậu bỏ bóng xuống, nhìn trái nhìn phải như tìm người. Cuối cùng thấy bọn họ ở bên kia, cậu dừng một lát rồi chạy tới.
Tầm mắt Giản Tùy Anh đã hoàn toàn bị cậu hấp dẫn, mỉm cười khi thấy khoảng cách giữa hai người càng lúc càng gần, từng bước ấy như giẫm vào lòng hắn. Giản Tùy Anh thật sự không ngờ cũng có lúc tim mình lại đập nhanh vì một người đến vậy, mà người đó còn là một tên nhóc. Cảm giác này rất mới mẻ và rất đẹp đẽ, làm hắn cảm tưởng như bản thân đang quay trở về thời niên thiếụ
Khoảng thời gian hắn không gặp Lý Ngọc đã khiến hắn quên đi ham muốn với người này, nhưng giờ phút này lại như muốn bùng nổ.
Lý Ngọc gật đầu với hắn "Anh Giản."
Giản Tùy Anh cười nói "Lý Ngọc." Hắn chậm rãi gọi tên như thể đang nhẹ nhàng nhấm nuốt, tinh tế thưởng thức. "Lâu rồi không gặp, chắc phải hai, ba tuần rồi."
"Dạ, phải." Lý Ngọc thuận miệng trả lời rồi quay sang bên Giản Tùy Lâm, "Đi được chưa?"
Giản Tùy Lâm gật đầu "Đi thôi."
Giản Tùy Anh như mở cờ trong bụng, cố gắng kiềm chế bản thân để không lộ ra sơ hở nào, "Cậu ta cũng đến hả?"
"Đúng vậy, em còn mời mấy bạn nữa nhưng Lý Ngọc đi với chúng ta về nhà ăn cơm trước."
Giản Tùy Anh còn đang muốn hỏi Giản Tùy Lâm là còn mời thêm bạn làm gì.