⬅ Trước Tiếp ➡

Cậu vẫn luôn biết Giản Tùy Anh đối xử như thế nào với Giản Tùy Lâm. Ân oán của thế hệ trước cũng không phải lỗi của Giản Tùy Lâm, nhưng Giản Tùy Anh từ nhỏ đã cố tình đem tất cả tức giận trút hết lên Giản Tùy Lâm. Từ trước đã có thành kiến với Giản Tùy Anh, nhưng việc khiến cậu bực tức nhất chính là Giản Tùy Anh có như thế nào, Giản Tùy Lâm vẫn luôn nói “Thật sự anh trai tớ đối xử với tớ rất tốt.”, sau đó liền mặt nóng đối mông lạnh.
Mỗi lần thấy Giản Tùy Anh vênh váo sai khiến Giản Tùy Lâm, cậu liền vì Giản Tùy Lâm mà thấy chẳng đáng.
Giản Tùy Anh lại không cảm thấy thế. Với hắn, bất kì hắn làm gì, Giản Tùy Lâm lấy lòng hắn là chuyện bình thường. Hắn là cháu đích tôn của nhà họ Giản, biết kiếm tiền, biết làm việc, trong nhà có bao nhiêu người phải dựa vào hắn cùng ba hắn mới có cuộc sống an nhàn như giờ. Hiện tại ông nội hắn đã lớn tuổi, chủ nhà là ba hắn, người thứ hai có thế nói chính là hắn. Nói không tốt, đến ngày bố hắn có chuyện không may thì Giản gia chính là do hắn định đoạt. Bên nhà mẹ đẻ của Giản Tùy Lâm không quyền không thế, lại bị cả nhà họ Giản coi không ra gì, đến lúc đó mẹ con họ muốn sống tốt còn phải nhìn vẻ mặt hắn mà sống, Giản Tùy Lâm lại không ngốc nên nó không lấy lòng hắn thì đi lấy lòng ai.
Cho nên lần trước Lý Ngọc bảo Giản Tùy Lâm sùng bái hắn khiến hắn cảm thấy buồn cười. Giản Tùy Lâm còn hận tại sao trên đời lại có một kẻ tên Giản Tùy Anh ấy.
Tay Giản Tùy Lâm nhấn ngày càng dùng sức, Giản Tùy Anh đâu đến nghiến răng kêu lên “Ai ai, đau, tiểu tử cậu lực tay không nhỏ nhỉ.”
“Không đau sẽ không hiệu quả, như vậy máu mới lưu thông được.”
“Rồi, rồi, rồi. Mẹ nó đau quá, được rồi, đừng xoa nữa.”
“Anh, nhịn một chút, đau như vậy mới mau khỏi.”
“Đệch, anh mày để nó tự lành, đừng xoa nữa ”
Giản Tùy Anh kiên quyết muốn thu chân lại.
Giản Tùy Lâm liền ôm lấy chân hắn, gần như là dỗ dành “Anh, nhịn một chút nữa thôi được không.”
“Không được.” Giản Tùy Anh đạp một phát vào bụng nó, thật ra cũng chẳng có lực gì, nhưng cũng nhân cơ hội đó liền rút chân về.
Lý Ngọc nhìn thấy chướng mắt liền đứng lên, nghiêm mặt nói “Tùy Lâm cũng là vì tốt cho anh, anh làm trò gì vậy.”
Lời cậu vừa nói ra đều khiến cho hai người kia ngẩn người.
Hai anh em nhà hắn mà ở chung thì một người nguyện đánh một người nguyện chịu là chuyện thường tình, chuyện này đã thành thói quen.
Giản Tùy Lâm có chút xấu hổ “Lý Ngọc….”
Lý Ngọc cũng cảm thấy bản thân thất thố, cau mày ngồi xuống.
Giản Tùy Anh cũng cau mày, không biết cậu vì cái gì mà tức giận, hắn nghĩ đi nghĩ lại, hay tại vì đạp Giản Tùy Lâm một đạp? Hắn bĩu môi, cảm thấy chuyện cỏn con này mà cũng tính toán, không nghĩ tới tên nhóc Lý Ngọc này vì chuyện này mà cũng tức giận.
Giản Tùy Lâm cầm khăn ướt lau khô chân cho hắn “Anh, không phải anh muốn ăn tôm cay sao, đi thôi.”
“Bằng lái có chưa?”
“Rồi ạ.”
“Ô, không tệ, muốn lái chiếc nào đi học?”
“Anh quyết định là được rồi.”
“Ok, đê xem cậu thi thố thế nào đã. Nếu tốt thì anh cho cậu một chiếc xe tốt.”
“Cảm ơn anh.”
Tôm cay


⬅ Trước Tiếp ➡