Chương 21
Ba hắn từ trước đến giờ vẫn hy vọng hai anh em hắn thân thiết hơn, thường xuyên nghĩ cách để hai người ở gần nhaụ Thực sự tất cả những thứ này đều vô dụng, Giản Tùy Anh thật muốn hỏi ba hắn có hiểu một chút nào không kể từ ngày ông không quan tâm hắn mà đi cưới người phụ nữ kia về nhà khiến cho mẹ hắn đường cùng. Vậy nên đừng mong hắn sẽ nhận Giản Tùy Lâm là em trai mình, cả đời cũng không bao giờ.
Hiện giờ hắn có thể bình thường mà nói chuyện với Giản Tùy Lâm cũng là hắn đã rộng lượng rồi.
Giản Tùy anh uể oải nói “Rồi rồi rồi, ở thì ở.”
Lúc này ba hắn mới vừa lòng mà “ừ” một tiếng, ông định cúp điện thoại thì Giản Tùy Anh “A” một tiếng.
“Sao thế?”
“Ba, ba bảo tiểu Lâm gọi cho cháu trai ông Lý qua đây luôn, chỗ của con cũng rộng, ngày mai đưa hai đứa cùng đi luôn.”
“Sao biết người ta có ở hay không.”
“Cứ hỏi một tiếng. Ba nó với anh trai nó đều có quyền thế, có lúc cần phải nhờ cậy, qua lại cũng chẳng thiệt hại gì.”
“Được rồi, để ba hỏi Tùy Lâm một chút.”
Giản Tùy Anh cúp điện thoại, trong lòng chờ mong buổi tối Lý Ngọc có thể đến chỗ hắn, không thì một chút hứng thú cũng chẳng có.
Giản Tùy Anh ở nhà đợi mấy tiếng đồng hồ, hắn đang lim dim mắt nằm trên sô pha thì chuông cửa vang.
Quả nhiên là Giản Tùy Lâm dẫn Lý Ngọc đến cùng, điều này làm tâm tình Giản Tùy Anh lập tức tốt hơn.
Tiểu Lâm vừa đến đã ân cần hỏi thăm Giản Tùy Anh “Anh, chân thế nào rồi, để em nhìn xem.”
“Không cần, con nít biết cái gì, cậu cũng chẳng phải thầy thuốc, xem thì được tích sự gì.”
“Cho em xem đi, em mang cả dầu bóp đến, để em xoa bóp cho anh.”
“Không muốn, không muốn, này, vào ngồi đi.” Những câu khách sáo phía sau đều là nói cho Lý Ngọc nghe.
Lý Ngọc cũng hỏi cho có lệ “Anh Giản, chân sao rồi?”
“Không có gì nghiêm trọng cả.”
Giản Tùy Lâm đỡ hắn ngồi xuống, định kéo quần hắn lên xem thử.
Giản Tùy Anh giãy dụa không muốn, nhưng sau lại nghĩ lộ ra cái cổ chân sưng bánh mì có khi nào khiến Lý Ngọc áy náy không, hắn cũng chẳng mất cái gì nên hào phóng đem chân gác lên sô pha.
Giản Tùy Lâm kéo ống quần hắn lên cao, nhìn thấy cổ chân hắn liền nhíu mày “Anh, anh không đi bệnh viện à?”
“Không, đi bệnh viện làm gì, vài ngày nữa là ok.”
” Không được, anh mà không chữa trị tốt sau này sẽ không lái xe được nữa.” Nói xong liền lấy trong túi ra một lọ cao bóp “Em bóp cho anh, sẽ đau đấy, anh cố chịu nhé.”
Giản Tùy Anh chưa kịp nói gì thì Giản Tùy Lâm đã vặn nắp bình cao bóp, đổ một ít lên chân hắn. Giờ hắn muốn nói gì thì cũng đã chậm.
Giản Tùy Lâm cẩn thận nâng chân hắn đặt lên đùi mình, nắm lấy mắt cá chân bắt đầu xoa bóp từ nhẹ đến nặng cho hắn.
Lý Ngọc ngồi bên cạnh nhìn thấy, vẻ mặt hiện lên vẻ không ngờ. Thân thể cậu có chút cứng ngắc, ngồi thế nào cũng không thấy thoải mái. Hắn không hiểu Tùy Lâm sao lại đối xử tốt như vậy với anh trai, nói đúng hơn là lấy lòng hắn.