Phó Đình Viễn khẽ nhíu mày, sau đó oán hận cắn răng, Dịch Thận Chi chỉ nói cái tên “Du Ân” thôi thì cũng được, tự nhiên lại nói thêm bốn chữ “vợ trước của cậu”.
Chói tai.
Dịch Thận Chi lại rất là tò mò hỏi “Cô ta về nước rồi sao? Trước đó không phải là cô ta đã ra nước ngoài rồi à?”
Lúc trước Du Ân chủ động ly hôn với Phó Đình Viễn, lại không lấy một xu nào mà rời đi khiến cho mấy người đám Dịch Thận Chi cũng bị kinh hãi, sau đó cũng không biết là ai hỏi thăm được chỗ của Du Ân, biết được ngay xế chiều hôm làm thủ tục ly hôn cô đã ra nước ngoài rồi.
Còn về phần ra nước ngoài làm gì thì bọn họ cũng không có điều tra kỹ, lúc trước bọn họ nghe ngóng chỗ của Du Ân chẳng qua là lo lắng thay cho Phó Đình Viễn, lo lắng Du Ân đòi ly hôn chỉ là xúc động nhất thời, sau đó hối hận sẽ lại quấn lấy Phó Đình Viễn.
Phó Đình Viễn cũng không muốn trò chuyện về Du Ân với Dịch Thận Chi, cho nên nhạt nhẽo lên tiếng “Ừm.”
Ai ngờ Dịch Thận Chi lại nhạy bén nhận ra cái gì đó từ trong một tiếng “ừm” này của anh “Các cậu gặp rồi à?”
Không đợi anh trả lời thì Dịch Thận Chi lại hỏi tiếp “Thế nào? Cô ta không tiếp tục quấn lấy cậu nữa chứ?”
“Không có.” Dịch Thận Chi khiến cho sự phiền muộn trong lòng Phó Đình Viễn tăng thêm, anh đơn giản đáp lại hai chữ rồi định kết thúc cuộc trò chuyện luôn.
“Vậy là tốt rồi.” Dịch Thận Chi nhẹ nhàng thở ra, sau đó lại chậc chậc nói “Chẳng qua bây giờ chắc cô ta cũng rất thoải mái tự do, ăn cơm uống rượu với một cậu trai nhỏ non tơ, cười vô cùng rạng rỡ đấy.”
“Cậu trai nhỏ non tơ?” Giọng điệu của Phó Đình Viễn không tự chủ được mà cất cao lên.
Dịch Thận Chi nói “Đúng vậy, cậu trai kia tựa hình như là thành viên của một nhóm nhạc thần tượng, tên là Chu Dật gì đó, mấy cậu trai nhỏ hẳn là debut năm hai mươi tuổi, không phải cậu trai nhỏ non tơ thì là gì chứ?”
Phó Đình Viễn lạnh lẽo hỏi “Cậu ăn cơm ở chỗ nào?”
Dịch Thận Chi nói ra một địa chỉ, một giây sau anh ta mới kịp phản ứng lại, hỏi Phó Đình Viễn “Chắc không phải là cậu định qua đây chứ?”
Tiếng nói của anh ta còn chưa dứt thì Phó Đình Viễn đã cúp điện thoại rồi, Dịch Thận Chi cầm điện thoại, dáng vẻ muốn xem trò hay, chắc không phải vì Lão Phó nghe thấy vợ trước ăn cơm cùng cậu trai nhỏ non tơ nên lo lắng chạy tới chứ?
Du Ân đúng là đang ăn cơm cùng một cậu trai non to, cậu trai nhỏ non tơ tên là Chu Dật.
Còn về phần tại sao cô và Chu Dật gặp nhau, nói đến thì cũng rất có duyên.
Trước đây Tô Ngưng diễn chính trong một bộ phim đô thị, kịch bản nói về tình chị em công sở giữa một người phụ nữ và một chàng trai nhỏ tuổi, cho nên nam chính cần chọn một cậu trai nhỏ tuổi.
Nhưng mà nghệ sĩ nam có thể chọn để làm nam chính thật sự có rất nhiều, đôi mắt vô dụng của Tô Ngưng đã xin nhờ Du Ân ở nước ngoài hỗ trợ tuyển chọn.
Du Ân là biên kịch, có hiểu biết nhất định đối với chuyện tuyển diễn viên này.
Cuối cùng Du Ân tuyển Chu Dật, mà Chu Dật cũng không phụ sự mong chờ và lựa chọn của mọi người, bộ phim kia vừa phát ra, tỉ lệ người xem đã tăng vọt.
Lần này Du Ân về nước, Chu Dật nói phải mời cô ăn cơm, thể hiện sự biết ơn đối với cô.
Chẳng qua Du Ân không biết khi mình lên lầu đã bị Dịch Thận Chi nhìn thấy, cô và Chu Dật cơm ăn được một lúc thì nhân viên phục vụ gõ cửa tiến vào, trong tay bưng một phần bò bít tết được trang trí tinh tế.
Chu Dật không hiểu nhìn nhân viên phục vụ, nói “Không phải đồ ăn chúng tôi gọi đều đã đưa lên hết rồi sao?”
Nhân viên phục vụ cười giải thích “Phần bò bít tết này là đồ ăn làm nên tên tuổi của chúng tôi, là một anh họ Phó đưa cho cô gái này.”
“Anh Phó?” Du Ân nghe xong cái họ này thì cả người lập tức cảm thấy không tốt.