Mấy năm này, mặc dù cô có làm mấy bộ phim, nhưng về phương diện biên kịch này thì chỉ có thể coi là có chút danh tiếng, nếu như cô có thể biên kịch ra một bộ phim hot, đây mới thực sự là thành công.
“Vậy là tốt rồi.” Chung Văn Thành cho cô một biểu cảm tán thưởng.
Một năm trước, khi bọn họ gặp nhau, trên mặt Du Ân vẫn còn sự mệt mỏi và đau khổ do cuộc hôn nhân không tình yêu mang lại, nhưng bay giờ ở trong mắt cô chỉ có sự tự tin và phấn chấn.
Dựa vào phần tự tin này của cô, còn có sự thong dong sau khi gặp phải Phó Đình Viễn, Chung Văn Thành tin tưởng cô có thể làm rất tốt công việc của mình dù có thể sẽ gặp phải Phó Đình Viễn.
Sau đó Chung Văn Thành đưa cho Du Ân tài liệu về bộ phim này, Du Ân lướt qua một chút, sau đó hỏi Chung Văn Thành “Nữ chính đã quyết định là Thẩm Dao rồi sao?”
Sở dĩ Du Ân hỏi như vậy, cũng không phải do cô để ý đến Thẩm Dao, mà là làm biên kịch thì cô cần phải tìm hiểu nữ chính do ai diễn, như thế khi cô biên kịch thì trong đầu mới có một hình tượng cụ thể được.
Sau khi Phó Đình Viễn thành lập một công ty giải trí – công ty con dưới trướng Phó thị thì tất cả các bộ phim đều là Thẩm Dao diễn nữ chính, cho nên đương nhiên cô sẽ cho rằng bộ phim này vẫn là Thẩm Dao diễn nữ chính.
“Đã lâu rồi Thẩm Dao không nhận phim mới nữa.” Chung Văn Thành nói xong, sau đó muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng giải thích “Nghe nói là muốn gả vào nhà họ Phó làm mợ chủ nhà giàụ”
Du Ân cong khóe môi lên, tự giễu nở nụ cười “Cũng đúng.”
Cô và Phó Đình Viễn đã ly hôn một năm rồi, Phó Đình Viễn đúng là nên rước Thẩm Dao về nhà.
Như thế cũng tốt, không cần phải gặp Thẩm Dao trong bộ phim này, có thể tránh rất nhiều xấu hổ và phiền toái không cần thiết.
Bảy giờ tối, tầng cao nhất của Phó thị.
Trong văn phòng tổng giám đốc vẫn sáng đèn, Phó Đình Viễn chăm chú nhìn vào máy tính tăng ca làm việc.
Dáng người thẳng tắp của người đàn ông ở dưới quần áo vừa người, chỉ là áo sơ mi trắng đơn giản mà khi anh mặc vào lại có một cảm giác cấm dục.
Ban ngày, sau khi gặp lại Du Ân ở chỗ của Chung Văn Thành, sự tự chủ mà Phó Đình Viễn vẫn luôn kiêu ngạo từ trước đến nay lại bị nhiễu loạn, trong đầu không tự chủ được hiện ra khuôn mặt của Du Ân.
Du Ân của lúc trước, trong lòng trong mắt đều là anh, nghĩ hay làm chuyện gì cũng đều là vì anh.
Nhưng bây giờ…
Phó Đình Viễn nhớ lại hôm nay cô triệt để xem anh là không khí, trái tim không hiểu sao lại hoảng lên.
Cảm xúc lên xuống chập trùng không ngừng khiến cho hiệu suất làm việc cả ngày hôm nay của anh bị giảm sút, thế là chỉ có thể tăng ca.
Trong không gian yên tĩnh, tiếng điện thoại vang lên. Người gọi điện thoại tới là Dịch Thận Chi bạn tốt kiêm người hợp tác làm ăn của anh, cũng là một cậu chủ nổi tiếng ăn chơi.
Phó Đình Viễn có hơi không muốn nhận cuộc điện thoại này, bởi vì anh không cần nghĩ cũng biết tám mươi phần tăm là Dịch Thận Chi gọi điện bảo ra ngoài uống rượụ
Từ trước đến nay anh luôn đặt công việc lên hàng đầu, công việc không làm xong tuyệt đối sẽ không đi mấy nơi nhàm chán uống rượụ
Dịch Thận Chi vẫn kiên nhẫn gọi điện thoại cho anh, anh vừa mới ấn nhận đã nghe thấy tiếng nói hoảng sợ của Dịch Thận Chi “Lão Phó, cậu đoán xem tôi gặp được ai?”
Phó Đình Viễn mất hứng hỏi “Ai?”
Tâm trạng lúc này của anh rất phiền, không muốn nghe Dịch Thận Chi nói đến phụ nữ.
Dịch Thận Chi nói “Du Ân Vợ trước của cậu ”