⬅ Trước Tiếp ➡
Cô chôn đầu trong gối, nước mắt cuối cùng cũng không thể không rơi xuống. Vừa rồi, cô sợ mình sẽ không nhịn được khóc trước mặt mọi người, như vậy các anh trai đều sẽ cảm thấy kỳ quái, Hứa Vận Nhi cũng sẽ nghi ngờ ...
Chỉ khi cô tự nhốt mình một mình trong phòng, cô mới dám phát tiết cái cảm giác mất đi rồi lại tìm được, niềm vui và sự phức tạp của việc sống lại.
Cố Bắc Từ nằm sấp một hồi lâu, mới từ trên giường ngồi dậy, đánh giá phòng mình.
Trên trần nhà có họa tiết một bộ xương lớn, khăn trải giường là hoa văn vẽ xương cốt trên nền đen, thảm lại có họa tiết ngón giữa thẳng đứng.
“Trời ạ, kiếp trước mình điên rồi à?”
Cố Bắc Từ cảm thấy sinh lý không được khỏe, khẽ vuốt ngực để không phải nôn ra.
Cốc cốc cốc...
“Tiểu thư, cô có muốn uống sữa không?”
Ngoài cửa vang lên giọng nói cẩn thận của dì Phúc, giống như sợ nói một câu sẽ khiến cô tức giận.
Mũi của Cố Bắc Từ ê ẩm, quá khứ như thuỷ triều…
Sau khi mẹ qua đời, dì Phúc đối với cô là tốt nhất, gần như coi cô là con gái ruột, nhưng kiếp trước cô nghe lời Hứa Vận Nhi, cho rằng dì Phúc một người làm thích quản đông quản tây với cô, muốn khống chế cô.
Sau đó, cô rất lạnh lùng với dì Phúc, cũng yêu cầu dì Phúc không được gọi thẳng tên mình, nhất định phải thêm hai chữ tiểu thư để thể hiện sự tôn ti. Mặc dù vậy, dì Phúc vẫn đối xử tốt với cô như trước, kiếp trước sau khi cô vào tù, dì Phúc còn đến thăm cô vài lần.
“Dì Phúc, dì vào đi ”
Cố Bắc Từ ôm gối nhìn chằm chằm vào cửa, giọng điệu áy náy, đáp ứng.
“A Từ tiểu thư, đại thiếu gia nói cả tối này cô gần như không ăn gì, cái này là dì vừa hâm nóng…”
Dì Phúc vừa tiến vào, liền nhiệt tình nói, nói rồi lại sợ Cố Bắc Từ chán ghét, cẩn thận dừng lời.
“Cảm ơn dì Phúc, bây giờ con sẽ nhân lúc còn nóng mà uống.”
Cố Bắc Từ từ trên giường bò xuống, nhận lấy ly sữa từ trong tay dì Phúc, ngoan ngoãn uống.
Dì Phúc trợn to hai mắt, không dám tin nhìn chằm chằm Cố Bắc Từ, hôm nay cô chủ là trúng tà sao? Sao đột nhiên lại trở nên ngoan ngoãn như vậy?
“A Từ tiểu thư, cô…”
Dì Phúc, sau này gọi con là A Từ là được rồi. Trước đây đều do con không hiểu chuyện, dì tốt với con, giờ con đã hiểu rồi.”
Dì Phúc lập tức ngây ngẩn cả người, nhìn Cố Bắc Từ hôm nay trang điểm tinh xảo, dường như bà nhìn thấy cô bé linh khí bức nhân trước kia, lễ phép nhu thuận.
Cố Bắc Từ biết trong nhất thời dì Phúc không thể quen với những thay đổi của mình, cô không có ý định nhấn mạnh quá mức, thời gian dài rồi bà sẽ dần dần quen thôi.
“À đúng rồi, dì Phúc, những tấm ga trải giường này thật sự là quá khó nhìn. Ngày mai dì tìm người thay giúp con thay tất cả đi, còn có những đồ trang sức lộn xộn trên kệ, những bộ quần áo kỳ lạ trong tủ, tất cả đều thay giúp con, chỉ cần dọn sạch sẽ và trang trí phong cách bình thường là được rồi….dì Phúc? Dì đang nghĩ gì vậy?”
Cố Bắc Từ nói được một nửa, lại nhận ra dì Phúc đang nhìn chằm chằm mình mà ngẩn người, cô huơ tay trước mắt dì, đối phương mới đột nhiên lấy lại tinh thần.
"Được được được, dì sẽ làm trong chốc lát liền A Từ tiểu thư… A Từ, con thật sự đã trưởng thành rồi, hiểu chuyện rồi. ”
Dì Phúc đỏ hốc mắt nói.
"Con người luôn phải lớn lên hiểu chuyện, hiểu rõ người nào đáng để quý, người nào đáng để yêụ"
Cố Bắc Từ nhẹ nhàng cười, ý tứ sâu xa nói, vừa là trả lời dì Phúc, cũng là đang nói cho bản thân nghe.
Tối hôm đó dì Phúc liền giúp Cố Bắc Từ đem khăn trải giường và thảm, thậm chí rèm cửa cũng đều thay đổi.
⬅ Trước Tiếp ➡