⬅ Trước Tiếp ➡
“Ngô~ không có~ bảo nhi không có…bảo nhi không biết hôm nay ba sẽ đến đây~”
“Không biết? Tôi kêu em ở nhà nghỉ ngơi, em lại không nghỉ ngơi cho tốt? Không nghe lời, có nên bị phạt hay không?”
“A~ ba ba muốn phạt bảo nhi thì phạt ác hơn một chút, sâu một chút nữa~ cầu xin ba…”
Khương Tri nắm chặt bờ vai hắn, khóc kêu.
Một câu này của Khương Tri, khiến Tần Giang Nam như ăn phải thuốc kí©ɧ ɖụ©.
Cắm mấy trăm cái, hắn đột nhiên rút ra, bóp mông cô ra lệnh: “Nào, xoay người lại, dựa vào tường rồi chu mông lại đây.”
Khương Tri thuận theo xoay người lại.
Tần Giang Nam liền đỡ côn ŧᏂịŧ cho vào, lực đạo càng thêm tàn nhẫn, càng thêm sâu.
Hai người quên mình làʍ t̠ìиɦ điên cuồng ở trong phòng vệ sinh, trong không gian nho nhỏ tất cả đều là âm thanh thân thể va chạm, phát ra tiếng “bạch…bạch…”
Bởi vì thời gian đóng cửa quá lâu mà bên ngoài đã đứng chờ không ít khách nữ.
Có người mất kiên nhẫn lập tức xông lên đập cửa.
“Bên trong có người không. Sao lại thế này a? Làm gì mà lâu vậy.!”
“Bên trong thật sự có người không vậy?”
“Hay là cửa này bị hỏng rồi? Kêu người lại đây sửa đi.”
“….”
Bên ngoài tranh luận ồn ào ngay lập tức kéo tỉnh Khương Tri đang còn ở trên mây, khuôn mặt ửng hồng hiện lên sự kinh hoảng. “ Đừng làm nữa, có người muốn vào đây ~ dừng lại ~ Giang Nam ~”
Tần Giang Nam mặc kệ nàng, ôm nàng ngồi lên trên nắp bồn cầu, hung hăng mà nhấp.
Khương Tri một bên sợ một bên lại sướиɠ muốn chết.
Cô không dám phát ra tiếng, liền lấy tay che miệng, lọt ra vài tiếng ưm ư.
Diêu Minh Châu thanh toán xong liền đi tìm Tần Giang Nam, tìm một vòng cũng không thấy người, gọi điện cũng không ai nghe, vẫn luôn hiện máy bận, khi đi ngang nhà vệ sinh mới phát hiện rất nhiều người đang tụ tập trước cửa nhà vệ sinh nữ, cô đột nhiên nhớ ra hình như Chi Chi đi vệ sinh cũng lâu rồi, còn chưa có ra tới.
Nhíu mày, đi qua đó, đem điện thoại trong tay chuyển thành gọi cho Khương Tri.
Khương Tri có cầm theo túi xách, nhưng vì Tần Giang Nam tập kích bất ngờ, vừa vào đã vội vàng đè cô lên cánh cửa, đến bây giờ túi xách vẫn còn treo nghiêng nghiêng bên người.
Dây đeo bằng kim loại đè lên cặρ √υ" trắng như tuyết, làm cho cặρ √υ" bị siết ra một vệt đỏ.
Âm thanh bên ngoài càng lúc càng lớn, hiển nhiên mọi người đều không đợi nổi đã bắt đầu kêu người tới phá cửa.
Cô tựa hồ thấy trong tiếng tranh luận ồn ào còn thấp thoáng tiếng của Diêu Minh Châu kêu.
Côn ŧᏂịŧ ra vào phát ra âm thanh bạch bạch, cùng với tiếng thúc giục ở bên ngoài, có cả tiếng Diêu Minh Châu quát tháo đan chéo vào với nhau.
Khương Tri cảm thấy đầu nóng lên, cả người nhũn ra, vừa ngại vừa kí©ɧ ŧɧí©ɧ làm cho cô liên tiếp nhận được các đợt kɧoáı ©ảʍ như thủy triều ập đến.
Tần Giang Nam cảm giác được Khương Tri hưng phấn, bàn tay to hung hăng bóp ngực cô, tốc độ cũng nhanh hơn.
Hai người cùng lúc đạt cao trào.
Lúc này, di động Khương Tri cũng rung lên.
Nhưng hiện tại, Khương Tri cũng không còn sức để mở túi.
Sau khi được thõa mãn, cô liếʍ môi khô khốc, nhìn vào bên trong cổ áo của Tần Giang Nam đều là dấu cắn của cô, còn dính đầy nước miếng, dưới ánh đèn mờ ảo nhìn khêu gợi vô cùng.
“Làm sao anh ra ngoài được? Bên ngoài nhiều người như vậy…Minh Châu cũng đang ở ngoài.”
Cô nhỏ giọng hỏi Tần Giang Nam.
Người nọ ở đối diện lại hung hăng ôm eo cô hôn một cái, cười vô cùng tà ác: “Sợ sao? Người mới vừa rồi bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến mức không ngừng dùng tiểu huyệt hút tôi là ai?”
“….”
Khương Tri buồn bực đánh một cái lên người hắn.
Chính là còn chưa đánh tới, bản thân đã mềm mại mà ngã vào trong lòng ngực hắn.
Tần Giang Nam ôn nhu ôm cô, đem quần áo trên người cô chỉnh lại cho tốt.
Chỉ là cái qυầи ɭóŧ ướt nhẹp còn đang nhét trong áo ngực của cô, Tần Giang Nam không có ý định lấy ra.
Làm cho ngực bên trái hơi to ra một chút so với bên phải.
“Yên tâm đi bảo nhi, thân thể của em chỉ có mình tôi được xem, người khác không thể.”
Hắn cong môi cười, cười đến vô cùng cầm thú.
......
⬅ Trước Tiếp ➡