Đứng yên trước gương, chải chuốt một hồi, sau khi cảm thấy không có vấn đề gì đáng ngại mới tiện tay lấy một chiếc cốc thủy tinh rồi đi xuống lầu.
Trên chiếc cầu thang xoắn, tình cờ chạm mặt Thẩm Khiêm.
Cô xuống lầu, anh ta lên lầu.
Người đàn ông mặc bộ quần áo ở nhà, rõ ràng là đã tắm rửa rồi, đèn phòng khách chiếu vào sườn mặt của anh ta, làm Thẩm Loan không kìm được nghĩ đến một chữ---
Mạch thượng nhân như ngọc (chỉ một người có vẻ ngoài xinh đẹp).
Cô nhìn đến có hơi ngơ ngẩn, tất nhiên cũng có thể là vì cô ngại ngùng nên không biết mở miệng như thế nào.
Thẩm Khiêm giống như một nhà nghiên cứu hành vi, bất giác thông qua động tác cơ thể của cô gái trẻ phỏng đoán tâm lý của cô.
Vậy mà lại khiến cho anh ta có cảm giác thành tựu.
A!
Cô gái trẻ cuối cùng cũng lấy lại được can đảm, luống cuống gọi một tiếng: “Anh...”
Đầu mũi Thẩm Khiêm có hơi ngứa, khẽ giật mình.
“Ừm.” Âm điệu nhàn nhạt, không khỏi có chút giả dối.
Cô gái trẻ lại không hề biết mình bị khinh thường, ngược lại nhẹ nhõm thở ra một hơi, như là chỉ vì có được một chữ đáp lại của anh ta mà vô cùng vui vẻ.
“Vậy em xuống rót cốc nước...” Cô xoay xoay chiếc cốc thủy tinh trong tay.
Thẩm Khiêm không tiếp tục nhìn cô nữa, trên thực tế, anh ta sớm đã nhìn sang chỗ khác, chỉ là ánh mắt còn chút lưu luyến.
Chỉ gặp nhau trong khoảnh khắc, hai người ai đi đường nấy, hương thơm thoang thoảng trên người cô gái sau khi tắm gội lại ngoan cường chui vào mũi anh ta.
Haizz...lại có thể là mùi xà phòng vô cùng dịu nhẹ.
Thẩm Loan đi đến phòng khách, đứng ở trước bình nước đợi nước nóng, mà tiếng bước chân của người đàn ông dần dần biến mất ở tầng hai, đến khi tiếng đóng cửa vang lên, cô mới thật sự thở phào nhẹ nhõm.
Thẩm Khiêm, cậu ấm nhà họ Thẩm, chủ tịch của tập đoàn bất động sản Thiên Thủy dưới trướng Minh Đạt, nắm trong tay cổ phần nhất định , từ nhỏ đã được ông bồi dưỡng như một người thừa kế, mặc dù chỉ mới 24 tuổi, nhưng năng lực không tầm thường.
Bất động sản Thiên Thủy ngày càng lớn mạnh, đủ để chứng minh đầu óc kinh doanh hơn người của anh ta.
Kiếp trước, cô không chịu nổi sự sỉ nhục của Thẩm Yên, đổ nước lên đầu cô ta, bị anh ta tát cho một bạt tai vang dội, từ đó tai trái mất đi thính giác.
Thẩm Loan đưa tay sờ lên tai trái, cái cảm giác ù ù ấy dường như lại xuất hiện lần nữa.
Cô rùng mình một cái.
Là Thẩm Khiêm, tự tay dạy cho cô bài học đầu tiên ở nhà họ Thẩm.
Kí ức vẫn còn mới mẻ, từ đầu đến cuối cô vẫn “nhớ mãi không quên”, yên tâm, rồi sẽ có một ngày sẽ phải trả lại thôi.
Bỗng nhiên, cửa phòng sách bên trái mở ra, Thẩm Xuân Giang bước ra, mắt hơi nhíu lại, mệt mỏi day day huyệt thái dương.
Thẩm Loan bỗng dưng nở nụ cười.
Bê cốc nước lên, vui mừng đi đến: “Ba—”
Thẩm Loan cho ông ta cảm giác thành tựu
Giọng nói ngọt ngào của thiếu nữ xua tan một chút mỏi mệt, Thẩm Xuân Giang giương mắt, thấy đứa con gái xinh xắn mới nhận trở về đang đứng trước mặt mình, đầu tóc rối tung.
Trong lúc hốt hoảng, ông ta lại nghĩ tới người phụ nữ kia.
“Sao còn chưa ngủ?” Giọng nói mang theo mấy phần dịu dàng, ngầm có ý quan tâm.
Thẩm Loan nở nụ cười ngại ngùng: “Con… Từ trước tới nay chưa từng ở trong căn phòng xinh đẹp như vậy, có chút không quen.”
Thẩm Xuân Giang sững sờ, thương tiếc sờ tóc cô: “Sau này con chính là con gái nhà họ Thẩm, từ từ sẽ quen thôi.”
“Ba, con rất vui.” Hốc mắt cô gái nhỏ ửng đỏ, cắn cắn môi, cố gắng đẩy lùi sương mù trong mắt, lại không thể kiềm chế được, cuối cùng hóa thành hai hàng nước mắt, chảy qua gò má, rơi xuống mặt đất: “Thật sự thật sự rất vui…”
Người đàn ông lập tức nảy sinh một loại cảm xúc gọi là “thương tiếc”.
Ông ta không thích lừa gạt tình cảm, nhưng giờ phút này, nhìn đôi mắt đẫm nước mắt của cô gái nhỏ, lại nhịn không được khát vọng thể hiện tình thương của ba, tốt nhất là có thể ôm cô vào trong lồng ngực nhẹ nhàng dỗ dành, giống như đối với đứa trẻ hai ba tuổi vậy.
Đại não nghĩ thế, trên thực tế Thẩm Xuân Giang cũng làm như vậy.
Ngay cả Thẩm Loan lúc được ông ta ôm vào trong lòng ngực, cũng có một giây ngạc nhiên.
Nhưng rất nhanh cô đã thả lỏng cơ thể, như chiếc thuyền nhỏ neo đậu ở bến cảng bình yên, quý trọng như thế, thỏa mãn như thế.
Cái ôm này mang lại cho Thẩm Xuân Giang cảm giác rất khác biệt, là điều mà hai đứa con gái kia không thể cho ông ta được.
Loại cảm giác này… là cảm giác thành tựu, làm ông ta theo bản năng mà phát ra nhiều tình thương của ba hơn.
“Đã là cô gái mười chín tuổi rồi sao còn thích khóc nhè vậy chứ?”
Thẩm Loan ngồi dậy từ trong lồng ngực ông ta, đứng thẳng lại, đôi mắt đẫm nước được khúc xạ sáng ngời dưới ánh đèn, tràn đầy vui sướng, tung tăng như chim sẻ.