*Bát phương tụ tài: Tài lộc từ tám hướng tụ tập hết về nơi này.
Lầu một là phòng khách và nhà ăn, cộng thêm ba gian phòng cho khách và phòng để đồ linh tinh, lầu hai mới là phòng khách chính.
Ông cụ ở đầu phía đông, vị trí dựa bắc nhìn nam, là vị trí địa lý tốt nhất.
Còn lại hai bên nam bắc, Thẩm Khiêm ở phía nam, còn hai chị em Thẩm Như và Thẩm Yên thì ở phía bắc.
Bây giờ, hai gian phòng phía bắc đều có người ở, chỉ còn thừa lại một căn phòng ở phía nam, ngay bên cạnh phòng ngủ của Thẩm Khiêm.
“Có gì không tiện?” Ông cụ cau mày, Thẩm Khiêm đang đi lên lầu cũng dừng lại nghe ngóng.
“Dù sao thì nam nữ cũng khác biệt. Phòng khách ở dưới lầu cũng còn nhiều, con bảo người giúp việc quét dọn…”
“Chúng nó là anh em, con suy nghĩ nhiều quá.” Đây là lần đầu tiên Thẩm Tông Minh không cho Dương Lam mặt mũi trước mặt con cháu: “A Khiêm, ý cháu thế nào?”
Ánh mắt chờ mong của Thẩm Loan rơi vào chỗ người đàn ông đang đứng trên bậc thang.
Thẩm Khiêm dạy cô bài học đầu tiên
Thẩm Khiêm không nhìn cô, chỉ nhàn nhạt nói: “...Không có có gì là không tiện cả.”
Cứ như vậy, Thẩm Loan được ở lại phòng phía Nam của tầng hai.
Điều này cũng thể hiện là cô đã nhận được sự thừa nhận, mặc dù chỉ là sự thừa nhận của Thẩm Tông Minh và Thẩm Xuân Giang.
Căn phòng rất rộng rãi, có cả nhà vệ sinh riêng.
Giường cũng rất lớn, ga trải giường màu xanh lam nhạt, bên trái còn có bàn trang điểm.
Vị trí ở gần cửa sổ có đặt một bộ sô-pha nhỏ màu cam, chỉ nhìn lướt qua thôi cũng đã cảm thấy mềm mại.
Thẩm Loan đứng yên tại chỗ, nhìn một lần, hai lần.
Đến lần thứ ba cô quyết định đổi nó sang một vị trí khác, chuyển nó đến phía cuối giường.
Cô nghĩ, nếu như trải thêm một tấm thảm lông cừu màu trắng, màu cam sẽ được tôn lên càng nổi bật hơn.
Thẩm Loan nhấc mông ngồi xuống, dựa vào lưng ghế.
Ngắm đi ngắm lại căn phòng, như đánh giá một thứ gì đó rất quý giá, nhưng lại lóe lên một tia mỉa mai. Phải biết rằng, kiếp trước dù cô nỗ lực suốt bảy năm nhưng vẫn không thể ở trên tầng hai.
Cốc cốc—
Âm thanh gõ cửa truyền đến.
Thẩm Loan nhướng mày: “Ai vậy?”
“Cô ba, tôi đem hành lý lên giúp cô.”
Cô đứng dậy mở cửa, người nữ giúp việc mang theo một chiếc vali nhựa giản dị đang đứng ở cửa: “Có cần tôi giúp cô sửa soạn quần áo và đồ dùng hàng ngày không ạ?”
“Không cần đâu.” Nói xong liền đóng sầm cửa lại.
Người nữ giúp việc có chút ngây ra, không phải nói là tính cách cô ba rất mềm mại, giống như mỳ vắt sao, sao vừa nãy…
Cô ta không biết nên hình dung như thế nào, nhưng tuyệt đối không hề ôn hòa, thân thiện như trong tưởng tượng.
Trong nháy mắt cánh cửa đóng lại, Thẩm Loan không hề bỏ sót sự kinh ngạc xuất hiện trong mắt của người nữ giúp việc. Nhưng như vậy thì đã làm sao?
Cô diễn kịch trước mặt người nhà họ Thẩm, là vì giấu giếm tài nghệ, nhưng trước mặt người giúp việc mà cũng diễn thì có hơi quá mệt mỏi, quá mất giá rồi.
Những việc vô ích, từ trước đến nay Thẩm Loan không thèm làm.
Trước khi đến những quần áo cũ đã bị cô vứt đi không ít, cho nên vali rất nhẹ.
Đem mấy bộ quần áo đã xử lý ra, gấp gọn gàng rồi bỏ vào tủ quần áo, chỉ chiếm một góc rất nhỏ.
Thật là nghèo.
Thẩm Loan thở dài một hơi.
Chọn ra một cái váy ngủ cầm trên tay, cô dẫm lên giày, lại nhanh chóng cởi bỏ bộ váy trắng, ngâm nga một bài hát thịnh hành mà mấy năm sau mới phát hành, khỏa thân đi vào trong phòng tắm.
Bởi vì vội vàng vào ở, nên “người giúp việc có tâm” vẫn chưa kịp chuẩn bị đồ dùng cá nhân, Thẩm Loan cười lạnh, đẳng cấp của Dương Lam chẳng qua cũng chỉ đến vậy.
So với bản lĩnh che đậy tâm trạng vui mừng tức giận của một chủ mẫu bốn năm sau thì quả là vô cùng non nớt giống.
Cũng phải, lúc này Thẩm Xuân Giang vẫn chưa làm tổn thương đến chân tình của bà ta. Con người mà, phải luôn bị đả kích hết lần này đến lần khác thì mới có thể trưởng thành được.
Cũng may cô đã tự đem theo bàn chải đánh răng, khăn mặt và xà bông, mặc dù hơi cẩu thả nhưng cũng đủ rồi.
Thẩm Loan không tắm rửa quá lâu, cũng không dùng bồn tắm.
Lau khô người, mặc bộ ngủ bằng vải bông vào, cô xõa tóc ra, mái tóc đen dài vốn thẳng khi bung ra bỗng có cảm giác hơi xoăn lại.
Cả căn phòng, đồ gia dụng cô thích nhất ngoại trừ bộ sô-pha nhỏ kia thì chính là chiếc gương dài.