⬅ Trước Tiếp ➡
“Hiện tại paparazzi dùng bất cứ thủ đoạn nào, cậu đã quên lúc trước có mấy tên paparazzi đi theo chúng ta suốt mấy tháng sao, hóa trang thành khất cái, nhân viên chuyển phát nhanh, cái gì cũng hóa trang được! Tiết đại minh tinh, đến nay tin tức cậu không kéo rèm bồn tắm để lộ hình ảnh bất nhã vẫn còn trên trang đầu đấy, nhanh như vậy, liền không nhớ rõ! Tôi không muốn rơi vào kết cục giống cậu! Cẩn thận vẫn hơn.” Hoắc Chấn Dương khịt mũi coi thường.
Tiết Cảnh Xuyên thè lưỡi, không nói thêm lời nào nữa.
*
Khu biệt thự phụ cận khu săn bắn Hoàng Long là một trong những sản nghiệp của Hoắc thị, lần này là nơi Hoắc Chấn Dương cùng đám bạn bè công tử nhà giàu công tử nghỉ ngơi sau khi chơi bời.
Khu biệt thự này cách xa nội thành, bởi vì có núi có nước, sân gôn, bể bơi cỡ lớn cùng các loại tiện nghi khá tốt, không khí trong lành không ô nhiễm, cũng là một trong những nơi mà giới thượng lưu thành phố G thích mua nhất.
Hoắc Chấn Dương ôm Gia Ý vào trong biệt thự của mình.
La quản gia cùng dì Lý thấy Hoắc Chấn Dương ôm một cô gái không còn ý thức trở về liền hoảng sợ.
“Thiếu gia, đây là……” La quản gia kinh ngạc.
Cô gái trong ngực thiếu gia rất bẩn thỉu, quần áo còn có chút rách nát, cả người cuộn tròn lại, bị ép nằm trong ngực của người đàn ông, như là con mèo nhỏ bị thương, mái tóc đen nhánh xõa tung trên tay người đàn ông, tuy che khuất nửa khuôn mặt, nhưng vẫn nhìn ra được nửa khuôn mặt còn lại có vết máu do trầy da, nhìn qua có chút đáng sợ!
Hoắc Chấn Dương không dừng lại, đi về phía cầu thang xoắn ốc.
Dì Lý nhanh chóng lôi kéo lão La: “Có thể là bạn gái mới của thiếu gia! Đừng hỏi!”
Tập đoàn Hoắc Thị là tập đoàn số một trong nước, sản nghiệp trải rộng khắp toàn cầu, tổng tài sản xếp thứ ba trong nước, đầy khí phách hăng hái trong thương giới, mà con trai trưởng Hoắc thị, nhận chức CEO của tập đoàn, Hoắc Chấn Dương còn chưa kết hôn, các tòa soạn báo dù lớn hay nhỏ đều tranh nhau tìm hiểu tin tức.
Những cô gái vây xung quanh thiếu, không phải minh tinh quyến rũ, chính là tiểu thư nhà chính khách ưu nhã, hoặc là thiên kim thương giới diễm lệ, cô gái này thoạt nhìn mới mười bảy mười tám, thật sự non nớt, hơn nữa trên mặt còn bị thương thành như vậy ——
Bây giờ thiếu gia thích loại hình này?
Hoắc Chấn Dương lên lầu, nhíu mày nhìn cô gái này, thoạt nhìn yếu đuối mong manh, vậy mà cũng nặng lắm.
Anh đá văng cửa bước vào trong, ném người lên chiếc giường king-size, có chút nóng, nâng ngón tay thon dài cởi một hàng cúc áo, buông lỏng vạt áo.
Gia Ý bị ném đến xương cốt sắp tan ra, tỉnh lại.
Thấy động tác cởi áo của người đàn ông trước mắt, làm lộ ra làn da màu đồng khỏe mạnh, trên mặt còn có chút mồ hôi, càng tăng thêm khí chất của đàn ông, Gia Ý trừng lớn mắt: “Anh muốn làm gì……”
Không phải xui xẻo như vậy chứ! Không nhớ được gì thì thôi đi, còn gặp phải thổ phỉ ở trong núi?
Sao động một chút liền bắt người trở về?
“Tôi cần phải làm gì với cái loại paparazzi như cô,” Trên đôi môi mỏng xinh đẹp của người đàn ông treo tia cười nhạo, thân thể hơi cúi xuống, hai tay chống ở trên giường, giam cầm cô gái ở bên trong.
Một khuôn mặt tuấn tú chậm rãi tới gần, cách đôi môi đỏ đang run rẩy của thiếu nữ chưa tới hai cm, giọng điệu khinh miệt: “Giấu camera mini ở đâu?”
Camera cái gì?
Gia Ý liều mạng co người ra sau: “Tôi muốn gọi người……!”
Đúng là không thấy quan tài không đổ lệ! Người đàn ông thấy cô không thừa nhận, sắc mặt thay đổi, bàn tay to đánh úp lại, giữ chặt bả vai tinh tế của cô gái, muốn lục soát toàn bộ!
1: Soát người.
Gia Ý phản xạ có điều kiện che ngực lại, hét lên một tiếng: “Lưu manh! Khốn kiếp ——”
Đáng chết! Hoắc Chấn Dương trợn tròn hai mất!
Anh còn chưa đến mức lưu manh với một cô bé vừa gặp mặt! Cô mình là ai a?
Anh ổn định lại tâm trạng, tiếp tục soát người!
Không có!
Trong dây áo nho nhỏ căn bản không có bất kì khoảng trống nào để thiết bị nghe trộm hoặc máy chụp lén.
Bên trong chiếc quần jean mỏng, cũng không có có chỗ nào để giấu đồ.
“Tôi đã nói là không có rồi, tôi không phải paparazzi gì đó, tôi không theo dõi các anh, cũng không chụp lén các anh……” Mặt Gia Ý đỏ bừng lên.
Đây là lần đầu tiên cô và người đàn ông này gặp mặt, tuy tạm thời cô không nhớ rõ thân phận của mình, lại biết mình không phải loại người tùy tiện có tiếp xúc da thịt với một người đàn ông xa lạ!
Bỗng nhiên, cô cảm thấy tức giận, chiếc mũi trắng nõn tinh xảo chua xót, đôi môi hồng nhuận run rẩy, hốc mắt đã ươn ướt.
Khóc? Đây là khổ nhục kế sao, muốn khiến mình trở nên đáng thương sao?
Đôi mắt Hoắc Chấn Dương trở nên nghiêm khắc, cũng không bởi vậy mà dừng động tác, càng không thương hương tiếc ngọc, bàn tay to nhấc lên, vén mái tóc rối tung của cô gái qua, khuôn mặt tuấn tú hơi cúi xuống, nhìn trước nhìn sau lỗ tai của cô, lại muốn cởi giày của cô, nhìn xem trong giày có gì không.
“Anh —— dừng tay!” Gia Ý ngồi dậy, giơ cánh tay lên xô đẩy ngăn cản, nhưng đâu đọ lại được với sức lực của anh.
Đôi giày thể thao màu trắng bị cởi ra, tất cũng bị lấy xuống……
Giày, không có.
Tất, cũng không có.
Không có?
Thật sự không có. Chẳng lẽ thật sự không phải paparazzi?
⬅ Trước Tiếp ➡