⬅ Trước Tiếp ➡
Giữa vườn có một đình nghỉ mát mang phong cách Hy Lạp cổ, cô đi qua con đường có bụi cây ngăn cách, cô vô tình nhìn lên và thấy hai người đang ngồi trong chòi nghỉ mát. Từ sân sau ra cổng, cô phải đi ngang qua đình nghỉ mát, không thể thiếu cùng hai người này gặp đối mặt.
Trình Vũ dừng bước lại, có chút do dự.
Người ngồi đối diện với cô là anh họ Trình Phi, anh ấy hiện đang làm việc tại Orange Enterprise trực thuộc nhà họ Trình, có thể là anh vừa mới từ công ty trở về, trên người anh còn mặc một thân trang phục nghề nghiệp. Mấy năm gần đây công ty làm ăn khá tốt, trên người anh kèm theo một loại hăng hái, hơn nữa tướng mạo anh tuấn tú, thoạt nhìn cảm thấy người này có sức hấp dẫn không thể ngăn cản, nhưng dù vậy, so sánh anh với người bên cạnh nhưng vẫn là hơi lộ ra kém.
Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi kẻ sọc xanh trắng và một chiếc quần tây sáng màu, ăn mặc sạch sẽ, tươi tắn, cả người tươi tắn như gió xuân.
Anh vẫn đẹp trai như trong trí nhớ của cô vậy, anh tuấn tiêu sái, trên người anh chỗ nào cũng là sự giáo dục tốt của gia tộc, tư thế ngồi rất tiêu chuẩn, lưng eo thẳng tắp, lúc tĩnh tọa đẹp như điêu khắc.
Anh ta đang bàn về cái gì với Trình Phi, trên mặt lộ ra cười khẽ, là hắn đã từng như vậy ôn hòa như gió dáng tươi cười, giống như anh vĩnh viễn đều là ôn hòa hào phóng như vậy, lại để cho người cảm thấy rất thân thiết, anh tựa như ánh mặt trời ôn hòa vào mùa đông lạnh nhất, ánh mắt dịu dàng của anh ta đang nhìn bạn, và nụ cười gợi cảm trên khóe miệng có thể thổi bay mọi điều không vui trong lòng bạn.
Đã từng, anh ta cũng làm như vậy với cô.
Anh ta tên là Lục Thừa Doãn, anh ta là anh trai cùng cha khác mẹ của Lục Vân Cảnh, cũng là mối tình đầu của cô khi cô bị gãy chân nằm ở trên giường dưỡng thương không đứng dậy được đã bí mật đính hôn cùng người khác.
"Cô lén lén lút lút ở nơi này làm cái gì?"
Sau lưng đột nhiên vang lên một giọng nói không thân thiện cắt ngang dòng suy nghĩ của cô, Trình Vũ thu hồi ánh mắt quay đầu nhìn lại trong vô thức, đã thấy không biết lúc nào Trình Vân Mông đứng ở sau lưng cô.
Hai tay Trình Vân Mông đang ôm ngực hơi nâng cằm lên nhìn cô với ánh mắt toát ra sự khinh miệt không che dấu chút nào.
Cô ấy để tóc ngắn ngang tai, trang điểm nhẹ và mặc áo sơ mi trắng có ống tay loe. Bên dưới là chiếc váy bó sát hông. Thiết kế và họa tiết của trang phục rất đẹp. Nghĩ đến cũng đúng xuất phát từ tay nghề của danh gia, hơn nữa đồ trang sức tân trang đắt đỏ trên người cô, nhìn thoáng qua một cái liền biết thân phận của người này không đơn giản.
Mà Trình Vân Mông quả thực là một người nổi tiếng có tầm ảnh hưởng rất lớn ở thành Bắc.
Giọng nói của Trình Vân Mông không nhỏ, tự nhiên làm cho Trình Phi và Lục Thừa Doãn trong chòi nghỉ mát cũng nghe được, dĩ nhiên hai người cũng nhìn thấy cô. Sau đó cô nhìn thấy Lục Thừa Doãn đang tiến lại đây, mà Trình Phi cũng theo sát đi tới.
Trình Vũ cũng không muốn cùng gặp những người này, cũng không muốn tranh cãi với Trình Vân Mông, cho nên cô chỉ là nhàn nhạt liếc mắt cô ta một cái rồi quay người rời đi, vừa đi ra vài bước rồi lại nghe được sau lưng Trình Vân Mông nói "Quả nhiên là con gái đi ra từ hộ gia đình nhỏ, chỉ có thể làm chút ít chuyện lén lút, sợ hãi rụt rè không coi là gì, một chút giáo dưỡng cũng không có "
Trình Vũ đầu lại nhìn cô ta, cô ta vẫn bảo trì tư thế hai tay ôm ngực, nhìn về phía cô ánh mắt của cô ta khinh miệt bên ngoài còn mang theo vài phần đắc ý.
⬅ Trước Tiếp ➡