Trình Vũ gật đầu, Lâm Giai Nhân lập tức trầm tĩnh lại, lộ ra rất vui vẻ, "Con có thể nghĩ thông suốt như vậy thì không có chuyện gì có thể tốt hơn rồi, ba của con cũng sẽ rất vui vẻ nếu biết điều đó."
Trên thực tế ba nuôi của Trình Vũ rất hi vọng cô sẽ trở thành người nối nghiệp kế tiếp nhiệm của nhà họ Trình đấy. Nhưng sau bữa tiệc sinh nhật lần thứ mười tám của Trình Vũ, ba nuôi của cô đã từ chức nhiều vị trí khác nhau liên quan đến nhà họ Trình. Sau đó ông ở bên ngoài mở nhà hàng của mình, bởi vì ông rất có đầu óc kinh doanh nên nhà hàng phát triển được vài năm thì đà phát triển không tồi, nhiều chuỗi cửa hàng đã mở ra..
Sau khi ba nuôi cô rời đi, nhà hàng ban đầu được dành cho cô, nhưng cô không có ý định điều hành nó và để một người quản lý chuyên nghiệp thay mặt mình quản lý.
Khi đó tính tình bướng bỉnh của cô không muốn dính dáng gì đến nhà họ Trịnh nữa, cũng không muốn đòi hỏi gì của nhà họ Trịnh, mãi nhiều năm về sau cô mới từ từ hiểu được sự khổ tâm của ba nuôi cô.
Ba nuôi của cô thoát ly khỏi nhà họ Trình đi mở nhà hàng bên ngoài mệt chết mệt sống làm việc, tất cả đều là vì cô. Bởi vì ông biết rõ, ông cụ Trình ở trước mặt mọi người nói rõ thân phận của cô, tự nhiên là không muốn để cho Trình Vũ tiếp quản công việc kinh doanh sản nghiệp của Nhà họ Trình, ba nuôi của cô muốn cho cô một lối thoát, tự nhiên muốn đi ra ngoài dốc sức làm.
Cẩn thận ngẫm lại thật kỹ, kiếp trước những năm kia co cũng không biết đang làm gì, giống như đã đối với sinh hoạt chết lặng, cứ đần độn u mê sống như vậy. Nếu như cô có thể suy nghĩ nhiều nghiên cứu để tâm hơn một chút, có lẽ cô sẽ không để lại nhiều tiếc nuối như vậy.
Sau khi Trình Vũ đơn giản cùng mẹ nuôi của cô nói sơ qua với mẹ nuôi về kế hoạch của mình, sau cô đi linh đường thắp cho ba nuôi của cô một nén nhang.
Di ảnh cha nuôi cô được bày trên hương án, trên tấm ảnh ba nuôi của cô cười rất hiền, cô còn nhớ rõ khi cô còn bé, ba nuôi của cô bận rộn ở bên ngoài trở về, dù mệt đến đâu cũng còng lưng bò lết khắp nhà làm ngựa cưỡi cho cô.
Mặc dù không có quan hệ huyết thống, tuy cô chỉ là con nuôi nhưng ông đã thật sự coi cô như con gái ruột của mình.
Cô quỳ xuống trước di ảnh của ba nuôi cô, nước mắt tuôn rơi từ trong hốc mắt, cô có rất nhiều điều muốn nói với ông, lòng biết ơn, sự ân hận của cô nhưng giờ đã quá muộn cũng không kịp rồi.
Cô hối hận vì mình đã từng thiếu hiểu biết, hối hận vì sự cố tình xa lánh của cô đã làm trái tim ông tan nát. Cô thực sự là một kẻ ích kỷ và máu lạnh, điều cô có thể làm bây giờ là thầm cầu nguyện cho vong linh người ba nuôi trên trời linh thiêng có thể tha thứ cho cô vì đứa con gái bất hiếu này.
Khi Trình Vũ ở linh đường sám hối trước di ảnh ba nuôi của cô, Lâm Giai Nhân cũng vụng trộm đứng ở ngoài cửa xem, bà nhìn thấy đầu Trình Vũ rũ xuống và bả vai nhẹ nhàng run rẩy, trong mắt của bà tràn đầy đau lòng xót xa, bà cũng nhịn không được nữa lén lau nước mắt.
Sau khi dâng hương cho ba nuôi của cô xong, Trình Vũ lại nói chuyện với mẹ nuôi của cô trong chốc lát rồi mới chào tạm biệt rời đi.
Từ nơi này ra nhà họ Trình phải đi qua khu vườn của nhà họ Trình, trong vườn trồng một lùm tùng thấp bé bụi ngắn, bụi cỏ thấp bé bị tu bổ chỉnh tề, một lùm tùng lần lượt lách vào cùng một chỗ, các cây bụi ngắn được cắt tỉa gọn gàng và ép chặt vào nhau để ngăn cách khu vườn thành một mảnh dài hẹp.