⬅ Trước Tiếp ➡
Vừa vào đã nghe ông ta dạy bảo mình, An Nhược vẫn rất lễ phép hỏi “Chú, con không hiểu ý của chú”.
An Minh Khải cũng không vòng vo với cô, đi thẳng vào vấn đề “Nhược Nhược, con phải hiểu rõ thân phận của mình. Con là vợ của Đường Ngọc Thần, con nên có dáng vẻ giống một người vợ. Nghe nói tính tình của con rất quật cường, khiến Đường tiên sinh không vui không nói, còn không ngủ cùng giường với cậu ta có đúng không? Con mới cưới có hai ngày mà tính tình đã như thế, cuộc sống sau này con muốn trải qua thế nào?”.
An Nhược kinh ngạc, không ngờ ngay cả những thứ này chú cũng biết.
“Chú, Đường Ngọc Thần nói cho chú biết à?”. Người đàn ông này cẩn thận thật đấy, ngay cả mấy chuyện nhỏ nhặt này cũng báo cáo.
An Minh Khải xua tay “Con đừng hiểu lầm Đường tiên sinh, không phải cậu ta nói cho chú biết, chú chỉ cần hỏi thăm một chút sẽ biết”.
“Nhược Nhược”. An Minh Khải đột nhiên dịu giọng.
“Chú biết con vẫn đang trách chúng ta vì đối xử với con như vậy, nhưng chúng ta cũng vì con. Một người tốt nghiệp đại học bình thường như con, không có gia thế, căn bản sẽ không tìm được người trong sạch. Người như Đường tiên sinh bằng lòng cưới con, là phúc đức của con. Chuyện đã qua hãy để cho nó qua đi, con đừng khó chịu trong lòng nữa, chú xin lỗi con. Nếu như con vẫn chưa hết tức giận, con muốn mắng chú thì cứ mắng đi”.
An Nhược không ngờ chú sẽ xin lỗi với mình.
Thật ra trong lòng cô vẫn không muốn tin chú sẽ đối xử với mình vô tình như vậy.
Nghe ông ta nói thế, cô có chút nhịn không được mà mềm lòng.
“Chú, nếu chú thật sự tốt với con, thì đừng ép con chấp nhận Đường Ngọc Thần. Con có thể gả cho anh ta, nhưng con thật sự…không thể nào chấp nhận được anh ta”.
“Suy cho cùng, con vẫn đang trách chúng ta có đúng không?”.
An Nhược không nói, không trách là không thể nào.
Muốn khép lại vết thương trong lòng thì cũng cần có thời gian.
An Minh Khải thấy cô không nghe lời, cũng mất kiên nhẫn “An Nhược, chú bất kể trong lòng con tức giận bao nhiêu, dù sao cũng phải nhớ kỹ cho chú, không được phép làm Đường tiên sinh không vui Lát nữa con trở về thì nói xin lỗi với cậu ta, cậu ta bảo con làm gì thì con làm đó, nếu con lại chọc cậu ta tức giận, chú sẽ đưa Tiểu Cát ra nước ngoài ”.
Đây là lần cuối cùng.
An Nhược giật mình, dò hỏi “Chú, có phải đã xảy ra chuyện gì không?”.
“Xảy ra chuyện lớn rồi Cũng vì con khiến Đường tiên sinh không vui, ngày hôm nay cậu ta đột nhiên quyết định dừng hợp đồng với An thị. Bây giờ hủy bỏ hợp tác, không phải là muốn lấy cái mạng già của chú sao Nhược Nhược, nể tình chú tạo điều kiện cho chị em con ăn ở hơn mười năm, con vì chú mà thỏa hiệp một lần được không?”.
Sắc mặt An Nhược tái nhợt, bàn tay đặt trên đầu gối hơi run rẩy.
Đúng là nực cười, cô còn tưởng rằng chú thật sự quan tâm đến cô, thì ra là đều có nguyên nhân.
Trong mắt ông ta, cái gì cũng không sánh bằng quyền lợi của An thị.
Cô và Tiểu Cát đều không phải con ruột của ông ta, cho nên ông ta không hề quan tâm đến bọn họ chút nào.
Hoàn toàn có thể lợi dụng bọn họ để trao đổi tất cả các quyền lợi.
An Nhược cảm thấy mình cũng tốt bụng thiện lương, vì sao trưởng bối duy nhất của cô lại như vậy chứ?
“Chú, trong lòng chú, rốt cuộc con và Tiểu Cát được tính là gì?”.
An Minh Khải há miệng, không biết nên trả lời như thế nào.
An Nhược cười buồn bã “Nếu như con nói sẽ không thỏa hiệp với Đường NGọc Thần, chú sẽ làm như thế nào?”.
“Con Con thật sự không sợ chú đưa Tiểu Cát ra nước ngoài sao?”.
“Chú, con đã bị bán một lần rồi, cũng nghe lời chú gả cho Đường Ngọc Thần rồi. Chú lợi dụng con để đạt được thứ chú muốn, còn 100 triệu sính lễ, con nghĩ tất cả những gì con làm đã đủ để báo đáp lại ân tình của chú đối với con rồi. Con không hy vọng giữa chúng ta, ngay cả một chút tình thân còn sót lại cũng không có”.
An Minh Khải nhìn chằm chằm cô với ánh mắt sắc bén, lạnh lùng nói “Ý của con là, con không muốn giúp chú có phải không?”.
“Chú, chú đừng hòng lấy Tiểu Cát ra để uy hiếp con. Nếu Tiểu Cát có điều gì bất trắc, còn sẽ khiến chú không chiếm được gì cả, chú đừng quên, bây giờ con là vợ của Đường Ngọc Thần. Nếu con triệt để chọc giận Đường Ngọc Thần, chú nói xem anh ta có bỏ qua cho nhà họ An không?”.
An Minh Khải tức giận vỗ bàn “Nghịch tử, cô đang uy hiếp tôi ”.
An Nhược ngước mắt, thản nhiên nói “Con không uy hiếp chú, con chỉ muốn nói, con người ai cũng có ranh giới cuối cùng. Chú, lợi dụng con một lần là đủ rồi, đừng muốn lợi dụng con nữa”.
“An Nhược, nếu nhà họ An phá sản, Tiểu Cát cũng sẽ đầu đường xó chợ ”.
An Nhược rất muốn nói, vậy là tốt nhất, tôi có thể nhân cơ hội này để giành được quyền nuôi dưỡng Tiểu Cát.
Nhưng cô không phải là người ác độc, bảo cô nhìn nhà chú tan nát, cô cũng không thể thờ ơ.
Mấy năm nay quả thật cũng được chú chăm sóc ít nhiều, nếu không…cô và Tiểu Cát sẽ bị đưa vào viện mồ côi, sống cuộc sống càng thêm thê thảm.
An Nhược đứng lên, hít sâu một hơi “Con biết rồi, con sẽ cố gắng hết sức thuyết phục Đường Như Phong tiếp tục hợp đồng. Nhưng mà chú, đây là lần cuối cùng, thật sự là lần cuối cùng ”.

An Nhược trở lại biệt thự, người hầu nói cho cô biết, Đường Ngọc Thần đang ở bể bơi.
Căn biệt thự này rất lớn, còn có một bể bơi trong nhà.
Đường Ngọc Thần mặc một cái quần bơi màu đen, tự do lặn lội trong nước như m một con cá mập khỏe mạnh.
An Nhược đứng trên bờ nhìn một lát, người đàn ông mới chui từ bể bơi ra, cam lòng dời mắt nhìn về phía cô.
“Tôi có lời muốn nói với anh”. Cô vội vàng nói.
Đường Ngọc Thần nhận lấy cái khăn mặt người hầu đưa tới, lau lau tóc, thản nhiên nói “Bây giờ tôi không rảnh”.
“Chỉ nói mấy câu”. An Nhược ngăn cản trước mặt anh, trực tiếp hỏi anh “Rốt cuộc muốn tôi làm thế nào, anh mới bằng lòng tiếp tục hợp tác với An thị?”.
Cô biết, anh ta chấm dứt hợp tác là để ép cô.
“Nếu tôi có chỗ nào mạo phạm anh, tôi có thể nói xin lỗi với anh, cũng có thể chấp nhận hình phạt của anh”.
Chỉ xin lỗi thôi vẫn chưa đủ.
An Nhược cao 1m67, con gái như vậy đã xem như rất cao rồi.
Nhưng đứng trước mặt Đường Ngọc Thần, cô thấp hơn anh một khoảng lớn.
Người đàn ông nhìn cô từ trên cao xuống, ánh mắt thâm trầm “Tránh ra, đừng trì hoãn thời gian của tôi”.
“…Xin lỗi, tôi nói xin lỗi với anh được không?”. An Nhược ăn nói khép nép.
⬅ Trước Tiếp ➡