⬅ Trước Tiếp ➡
An Nhược càng nghĩ lại càng sợ.
Sắc mặt cô tái nhợt, nhưng sự quật cường trong lòng khiến cô mãi mãi không chịu thua.
Cô đứng thẳng lưng, lạnh lùng nói “Anh nói xong chưa? Nói xong rồi thì ra ngoài đi, tôi cần nghỉ ngơi”.
Đường Ngọc Thần chẳng những không đi mà còn thoải mái ngồi lên giường, tư thế nhàn nhã.
“Ở đây đều là của tôi, tôi muốn ở phòng nào thì ở phòng đó, cô quản tôi?”.
An Nhược không tìm được từ ngữ phản bác anh, thấy anh không định rời đi, cô rất muốn nói, anh không đi tôi đi.
Nhưng cô có thể đi đâu?
Cô đã gả cho Đường Ngọc Thần rồi, mãi mãi cũng không trốn thoát khỏi lòng bàn tay của anh ta, cho dù đổi phòng, anh ta cũng có thể khốn nạn đuổi theo.
Nói không chừng còn có thể khiến anh ta tức giận rồi làm ra chuyện gì đó làm tổn thương cô.
An Nhược không đi tắm, cũng không nói chuyện, cô lấy một cái áo khoác mặc vào, ngồi bên kia giường, lãng phí thời gian với anh ta.
Đường Ngọc Thần liếc mắt nhìn bóng lưng cứng ngắc của cô một cái, nở nụ cười châm chọc.
Đúng là một người phụ nữ bướng bỉnh, tính tình vừa thối vừa cứng.
Anh muốn nhìn xem, cô có thể duy trì tư thế đó mà ngồi cả đêm hay không.
Đường Ngọc Thần kéo chăn ra, thoải mái nằm trên giường, nhắm mắt ngủ.
Nhận thấy động tác của anh ta, An Nhược ưỡn lưng càng thẳng.
Một lát sau, cô nghiêng đầu nhìn Đường Ngọc Thần, anh ta đang nhắm mắt, không biết đã ngủ chưa.
Xem ra, đêm nay anh ta không định rời đi.
An Nhược nhẹ nhàng đứng dậy, quyết định đến phòng ngủ khác ngủ một đêm, vừa mới nhúc nhích thì người đàn ông đột nhiên hừ nhẹ nói “Đi đâu?”.
“…”.
“Tối nay không cho cô ra khỏi phòng này một bước”.
An Nhược nắm chặt tay, nhịn không được tức giận nói “Anh cố ý không cho tôi ngủ ”.
Đường Ngọc Thần cười đắc ý, lại gợi đòn “Cô nói đúng”.
An Nhược chán nản, muốn liều lĩnh đi ra ngoài thì giọng nói như ma quỷ của người đàn ông lại vang lên “An Nhược, đừng cho rằng tôi không dám làm gì cô”.
“…Chúng ta ký hợp đồng rồi”. An Nhược kinh ngạc nói.
Đường Ngọc Thần híp mắt, tà mị liếc nhìn cô “Hợp đồng? Người phụ nữ ngây thơ, cô cho rằng một bản hợp đồng là có thể ràng buộc tôi?”.
An Nhược lần đầu tiên biết cái từ “độc ác” này là được chế tạo đặc biệt cho người như Đường NGọc Thần.
Cô muốn hét lên, muốn chửi ầm lên.
Nhưng cô nhịn được.
Đấu với anh ta, cô chắc chắn thua.
Nếu có thể không cho anh ta động vào cô thì tức một chút có tính là gì.
An Nhược ngoan ngoãn ngồi trở về, bóng lưng cô đơn không thẳng nữa, mà mệt mỏi cong lại.
Người đàn ông nhìn hết vào mắt, khóe miệng hơi nhếch, ánh mắt lạnh lùng vô tình.
Đối phó với phụ nữ không nghe lời, anh ta chưa bao giờ biết đến nhân từ và nương tay.
Anh ta nhất định sẽ khiến cô biết, kết cục khi đối nghịch với anh ta tuyệt đối cô không chịu nổi.
An Nhược không dám ra khỏi phòng ngủ, cũng không dám nằm xuống ngủ chung với Đường Ngọc Thần.
Nhưng cô rất buồn ngủ, mệt mỏi quá, cần được nghỉ ngơi.
Nhưng ý chí mạnh mẽ vẫn chống đỡ cho cô tỉnh táo.
Không thể nào chấp nhận anh ta được.
Chỉ là theo thời gian trôi qua, cô vẫn không nhịn được mà nhắm mắt lại, ngủ thiếp đi.
Trời sáng, Đường Ngọc Thần mở mắt ra, thấy An Nhược ngủ ngồi, sắc mặt lập tức lạnh đi mấy phần.
Quật cường thật
Mà điều khiến anh ta thích nhất, chính là khiến người ta cúi đầu khuất phục.
Được lắm, An Nhược, trò chơi giữa chúng ta bắt đầu rồi.
Nghe thấy tiếng đóng cửa ồn ào, An Nhược đột nhiên thức dậy mới phát hiện ra trên giường đã không còn bóng dáng của Đường Ngọc Thần.
Cuối cùng anh ta cũng đi rồi.
An Nhược thở dài một hơi, lập tức đứng dậy khóa cửa lại, sau đó đến phòng tắm tắm, rồi ngủ một giấc thật ngon.
Đêm qua căn bản ngủ không ngon, bây giờ cô rất buồn ngủ.
Thoải mái nằm trên giường, An Nhược thỏa mãn nhắm mắt lại, chẳng qua trên giường có lưu lại mùi hương của Đường NGọc Thần, tuy rất dễ chịu, nhưng cô thấy rất buồn nôn.
An Nhược nhíu mày, phiền nào xoay người sang bên cạnh, cho đến khi trong hơi thở đều là mùi hương mát mẻ của chăn đêm, cô mới yên tâm nhắm mắt lại.
Lần này, An Nhược chỉ ngủ ba giờ.
Cô bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.
An Minh Khải gọi điện đến nói, ông ta có chuyện quan trọng muốn nói với cô, bảo cô lập tức ra ngoài gặp ông ta.
An Nhược không muốn đi, nhưng vẫn chuẩn bị ra ngoài.
Ngồi trong phòng, An Min Khải sầm mặt bất mãn nói “An Nhược, con đã lập gia đình rồi, không còn là trẻ con nữa, con đang tùy hứng cái gì vậy? ”.
⬅ Trước Tiếp ➡