⬅ Trước Tiếp ➡
“Cố thiếu, tôi cầu xin anh, để tôi kiểm tra cơ thể cô ấy, có lẽ vẫn giữ được đứa bé.” Bác sĩ Dương hét lớn.
Người đàn ông không đáp lại, chỉ đứng yên ở đó.
Nhan Mộc Tâm cảm thấy lạnh sống lưng, hai chân đứng không vững, đột nhiên khuỵu xuống đất, hai tay nắm chặt lấy tay anh trai, con cô mất rồi, cô trăm phương ngàn kế muốn giữ lại đứa bé, cuối cùng vẫn không được như ý nguyện.
Ánh mắt đỏ tươi tràn ngập hận thù rơi trên mặt Cố Hàn Đình: "Tôi hận anh."
Nói xong ba chữ kia, cô yếu ớt ngã trên mặt đất, hai mắt từ từ nhắm lại, cô mệt quá!
2 Giết chết con của cô
Tiếng gọi của bác sĩ Dương vang lên bên tai cô, bụng cô đau quá, cứu cô với, ai có thể cứu được cô!
Đầu óc mông lung, bên tai không ngớt tiếng ồn ào, mùi cồn nồng nặc ập đến, Nhan Mộc Tâm vẫn yếu ớt mở mắt ra, ánh sáng của đèn phẫu thuật khiến cô rất khó chịu.
“Làm theo lời căn dặn của Cố thiếu.” Lời nói của bác sĩ khiến người phụ nữ yếu ớt đột nhiên tỉnh táo lại, cô vội vàng cầu xin: “Đừng, đừng động vào con tôi”.
“Nhan Mộc Tâm, chúng tôi chỉ nghe Cố thiếu, xin cô hãy ngoan ngoãn nghe lời, nếu không, người chịu thiệt chỉ có mình cô.”
“Không, tôi cầu xin anh, đứa bé vô tội, tha cho nó có được không?” Cô bất chấp nắm lấy tay bác sĩ, khóc lóc van xin.
Bác sĩ hất tay cô ra, nói với y tá: "Tiêm thêm thuốc gây mê, đừng để cô ấy cử động."
“Đừng làm tổn thương con tôi, Cố Hàn Đình, đồ khốn nạn, tôi hận anh, tôi hận các người, cứu với, ai đó làm ơn cứu tôi với!” Nhan Mộc Tâm đau đớn hét lên, nhưng bác sĩ lại phớt lờ, lúc tiêm thuốc gây mê, cô kích động vùng vẫy, nhưng vô dụng.
Cứ như vậy, Nhan Mộc Tâm cảm nhận được cơn đau trước đây chưa từng có, mồ hôi chảy ròng ròng khắp cơ thể, đau đến mức nghẹt thở, cô biết con của cô vẫn còn cứu được, nhưng nó lại bị Cố Hàn Đình giết chết!
Mỗi một cơn đau ập đến, chính là từng nhát dao đâm vào người đứa bé, cả người cô đã trở nên dữ tợn!
Cố Hàn Đình đang đứng bên ngoài phòng phẫu thuật từ khi cô la hét thảm thiết đến khi im ắng trở lại, anh biết, đứa trẻ đã không còn nữa!
Bác sĩ Dương tức giận bất bình: "Cố thiếu, hổ dữ không ăn thịt con, sao anh có thể tàn nhẫn như vậy?"
“Bác sĩ Dương, không có lần sau.” Cố Hàn Đình lạnh lùng cảnh cáo.
“Cố thiếu, anh sẽ không bao giờ tìm được người phụ nữ nào yêu anh như Nhan tiểu thư, có một ngày anh sẽ phải hối hận.” Bác sĩ Dương tức giận tột cùng, thật sự bất bình thay Nhan Mộc Tâm!
Anh còn lâu mới hối hận!
Hai mươi phút sau, cửa phòng phẫu thuật được đẩy ra, Nhan Mộc Tâm nằm trên giường bệnh, yếu ớt nhìn trần nhà, ánh mắt trống rỗng.
"Cố thiếu, đứa bé đã không còn nữa, nhưng tâm trạng của cô ấy quá kích động, có lẽ trong quá trình phẫu thuật đã bị thương đến tử cung, cô ấy vẫn cần phải kiêm tra thêm, nếu không, sau này sẽ rất khó có thai.” Bác sĩ báo cáo lại toàn bộ.
Cố Hàn Đình không nói gì, anh ghé sát vào tai Nhan Mộc Tâm: "Bây giờ cô đã cảm nhận được nỗi đau của Nhược Nhược rồi đúng không?"
Hóa ra người đàn ông này đợi cô ở đây!
“Anh sẽ không được chết tử tế.” Nhan Mộc Tâm nguyền rủa.
"Cô sẽ sống không bằng chết!"
Nhìn bộ dáng lạnh lùng của anh, Nhan Mộc Tâm đột nhiên vươn tay giữ lấy cổ anh kéo xuống, tay còn lại vớ lấy dao giải phẫu, đâm một nhát vào ngực anh, cô dùng hết sức lực của mình, bộc phát ra hết thảy hận thù!
Bác sĩ nhanh chóng phát hiện ra điều không ổn, nhanh chóng đỡ lấy Cố Hàn Đình, Nhan Mộc Tâm nhìn máu chảy ra khỏi lồng ngực, khóe miệng nhếch lên: "Cố Hàn Đình, những mạng người anh thiếu nợ tôi, tôi sẽ nhớ kỹ, một ngày nào đó, tôi sẽ tự tay giết anh.”
Cố Hàn Đình được bác sĩ đưa đến phòng cấp cứu, anh chưa từng nhìn thấy ánh mắt này của Nhan Mộc Tâm, anh đã ép người phụ nữ này phát điên!
Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, bác sĩ Dương nhìn Nhan Mộc Tâm, khóc lớn: "Tâm Tâm."
“Em nhất định phải rời khỏi đây.” Cô nghiến răng nghiến lợi nói.
1 Đối đầu với anh
Nhan Mộc Tâm nằm viện hơn nửa tháng, bác sĩ Dương ngày nào cũng ở cạnh cô, nhưng sau ca phẫu thuật, cô không nói lấy một câu, cũng không ai có thể nhìn rõ lòng cô.
Lục Tử Khiêm biết được tin tức tới phòng bệnh, thấy bộ dạng của Nhan Mộc Tâm, trái tim anh tan nát, lần nay anh vẫn đến quá muộn.
Cầm tay Nhan Mộc Tâm đặt lên ngực mình, anh đau khổ cô cùng: "Tâm Tâm, anh xin lỗi, anh đến muộn, em yên tâm, sau này anh sẽ bảo vệ em."
Nhưng cũng không nhận được phản hồi từ cô.
"Vì một tên Cố Hàn Đình, em định chà đạp bản thân mình như vậy sao? Có đáng không? Vì anh ta, em trừng phạt bản thân như vậy sao? Em có cảm thấy có lỗi với cha mẹ đã mất của mình không? Em chán chường như vậy cho ai xem? Mạng của anh trai em vẫn nằm trong tay em, em định hủy hoại mình đến bao giờ nữa? ”Lục Tử Khiêm hiểu tính cách của cô, chỉ khi nắm được điểm yếu của cô mới có thể khiến cô sống lại.
Sống lại một lần nữa!
Nghe thấy từ anh trai, cuối cùng ánh mắt của Nhan Mộc Tâm cũng sáng lên, cô nhìn Lục Tử Khiêm, hỏi: "Anh nói, anh sẽ dẫn tôi rời khỏi đây."
“Đúng vậy, anh sẽ đưa em đi, cả anh của em nữa.” Lục Tử Khiêm đáp.
Nhan Mộc Tâm chớp mắt, nói: "Tôi không yêu anh."
Tim anh đau nhói, nhưng vẫn tươi cười giải thích: "Anh biết, anh không muốn tình yêu của em, anh chỉ muốn mang em đi."
Lúc này, Nhan Mộc Tâm ý thức được thực lực của chính mình, nếu Cố Hàn Đình không chịu buông tay, cô không thể trốn thoát, bây giờ cô chỉ có thể dựa vào người khác, Lục Tử Khiêm chính là ứng cử viên sáng giá nhất!
“Xin lỗi vì đã lợi dụng anh.” Cô thẳng thắn nói.
"Đừng nói như vậy, em không, anh..."
Anh chưa kịp nói xong, Cố Hàn Đình đã bước vào, thấy hành vi thân mật của họ, anh ngồi đối diện bọn họ, chế nhạo nói: "Không làm phiền hai người chứ?"
"Cố thiếu, nơi này không chào đón anh."
"Cậu có tư cách gì nói với tôi những lời này? Tôi là chồng cũ của Nhan Mộc Tâm, cậu là gì?" Anh châm chọc.
Nhìn Cố Hàn Đình chỉ thêm ngứa mắt, Nhan Mộc Tâm nghiêng đầu, không buồn để ý tới anh ta!
“Nhan Mộc Tâm, chúng ta nói chuyện đi.” Người đàn ông đi thẳng vào vấn đề.
Im lặng.
“Đừng ép tôi!” Thái độ Cố Hàn Đình vẫn đáng ghét như vậy.
Lửa giận trong người Nhan Mộc Tâm bốc lên, cô căm hận nhìn anh ta, lên án nói: "Giữa chúng ta không còn chuyện gì để nói nữa, Nhan gia bị anh phá hủy, đứa bé đã không còn, anh cảm thấy chúng ta còn có thể trò chuyện được nữa sao? Không đúng, hiện giờ anh lấy thân phận gì mà đòi ép buộc tôi? Anh không uy hiếp được tôi.”
⬅ Trước Tiếp ➡