“Tôi đang mang thai con của Cố Hàn Đình, anh không để ý chứ?” Cô cười lắc đầu, xoay người rời đi, để lại bóng lưng về phía anh.
Nhan Mộc Tâm sẽ không lấy chuyện này ra để trêu đùa, cô thật sự đang mang thai con của Cố Hàn Đình, là do anh đến muộn! Mặc dù đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng...
“Nhan Mộc Tâm, anh yêu em.” Nhưng, đôi khi tình yêu lại rẻ mạt và vô dụng, lúc này Lục Tử Khiêm mới hiểu sâu sắc về nó!
…
Nhan Mộc Tâm trở về nhà, thu dọn tất cả tài liệu, vừa ngồi trên ghế sô pha, cô đã thấy tin tức về ‘Lễ đính hôn của Cố Hàn Đình và người phụ nữ anh yêu’ diễn ngày vào ngày mai.
Ngày mai Cố Hàn Đình đính hôn, chắc chắn sẽ rất bận rộn, đối với cô mà nói, đó là cơ hội ngàn năm có một, cô nhìn xung quanh, cẩn thận cầm điện thoại di động lên, gọi cho bác sĩ Dương!
"Cái gì? Ngày mai? Sớm như vậy sao?"
"Bác sĩ Dương, tối nay đến lượt chị trực, sáng sớm sau khi tan sở, chị đưa anh trai em ra ngoài, em sẽ chờ hai người ở bến tàu, một ngày em cũng không muốn đợi nữa, van xin chị.” Nhan Mộc Tâm nhìn đồng hồ trên tường, nói nhanh.
Bên kia lưỡng lự một chút, cuối cùng cũng đồng ý.
Cúp máy, Nhan Mộc Tâm lo lắng chờ đợi, bước tiếp theo quá là bước quyết định, cô nhất định phải thuận lợi đưa anh trai rời khỏi đây.
Cuối cùng cũng chờ đến rạng sáng, cô vừa mở cửa thì nhìn thấy Vương Siêu Quần đứng ở ngoài, cô có chút hoảng hốt, nhưng nhanh chóng điều chỉnh lại trạng thái: "Thư ký Vương, hơn nửa đêm rồi, anh tới đây tìm tôi có việc gì sao?”
“Cô cũng nói đã hơn nửa đêm rồi, vậy cho tôi hỏi, trời tối như vậy Nhan tiểu thư còn muốn đi đâu?” Vương Siêu Quần nhíu mày hỏi.
“Không liên quan gì đến anh.” Cô khóa cửa lại, rời đi.
“Anh trai cô không thể ra ngoài.” Câu nói này của anh ta khiến Nhan Mộc Tâm dừng bước.
Bị phát hiện rồi sao? Nhanh vậy sao? Không, không thể nào!
“Cố thiếu đang ở nhà chờ cô, nhà của hai người.” Nói xong, Vương Siêu Quần đi trước.
Nhan Mộc Tâm lấy điện thoại ra gọi cho bác sĩ Dương, điện thoại vừa được kết nối, cô vội vàng hỏi: "Bác sĩ Dương, anh trai em ở đâu? Anh ấy sao rồi?"
...
Bên kia không trả lời.
Cô sững sờ, rõ ràng vẫn gọi được mà.
“Bác sĩ Dương.” Cô lại gọi.
“Anh trai cô rất an toàn.” Giọng nói quen thuộc của Cố Hàn Đình truyền đến.
Nhan Mộc Tâm lập tức nổi da gà, cô chớp chớp mắt, phải mất một lúc lâu mới có thể bình tĩnh lại.
“Ngươi có thể lựa chọn, để Vương Siêu Quần đưa ngươi tới đây, thời gian dành cho anh cô không còn nhiều lắm đâu.” Anh uy hiếp.
“Anh đã nói sẽ để tôi đi.” Nhan Mộc Tâm cố nén cơn hoảng loạn, mạnh mẽ chất vấn.
“Nhưng cô đã lừa tôi.” Vừa dứt lời, anh đã cúp điện thoại, không có cách nào kết nối được.
Lừa anh ta? Anh ta biết hết rồi sao?
1 Giết chết con của cô
Nhan Mộc Tâm không có thời gian để suy nghĩ lung tung, chỉ biết đi theo Vương Siêu Quần lên xe.
"Không phải ngày mai Cố thiếu sẽ đính hôn sao? Sao anh ta lại quan tâm đến chuyện của tôi như vậy? Có phải có hiểu lầm gì rồi hay không?" Cô phải tìm hiểu để còn chuẩn bị trước.
Vương Siêu Quần không trả lời, suốt quãng đường đều im lặng.
Hai mươi phút sau, xe đã đến nơi, Nhan Mộc Tâm chạy vào trong, anh trai cô đang nằm trên sàn, bác sĩ Dương bị vài người khống chế.
Cô còn chưa kịp đến gần đã bị Cố Hàn Đình kéo vào lòng, anh cười lạnh một tiếng: "Tôi thật sự không biết, tâm tư của cô lại kín đáo như vậy."
"Anh đã nói sẽ để tôi đi, bây giờ lật lòng còn đáng mặt đàn ông nữa không? Hơn nữa, bác sĩ Dương vô tội, anh thả chị ấy ra đi."
"Lúc này vẫn còn cãi bướng sao? Nhan Mộc Tâm cô đang mang thai" Lời nói của anh như có ma chú lọt vào tai cô, cảm giác như anh đang cầm dao, sẵn sàng tước đoạt đứa con của cô bất cứ lúc nào.
Nhan Mộc Tâm cười lạnh: "Không có."
"Nhan Mộc Tâm."
"Cố Hàn Đình, anh đối xử với tôi như vậy, tôi sẽ bằng lòng mang thai con của anh sao? Tôi không biết tại sao anh lại hiểu lầm như vậy, tôi nói rồi, nếu anh không tin, chúng ta có thể đến bệnh viện kiểm tra! ”Cô vẫn kiên quyết phủ nhận.
"Tố chất tâm lý của cô trở nên mạnh mẽ, cho nên liều chết không nhận sao?"
"Tôi không mang thai."
"Tôi đã nói nếu cô mang thai sẽ có hậu quả gì, nhưng tôi quên nói với cô, nếu cô mang con của tôi chạy trốn sẽ có hậu quả gì, Nhan Mộc Tâm, tôi hỏi cô lần cuối, rốt cuộc cô có mang thai hay không? "Anh bóp cằm Nhan Mộc Tâm, ẩn nhận đến cực điểm, người phụ nữ mạnh miệng! Đáng chết!
"Không mang thai." Cô kiên trì.
Cố Hàn Đình cười lạnh một tiếng.
Nhan Mộc Tâm thấy Vương Siêu Quần đến bên cạnh anh trai cô, xốc chăn, giơ dao lên.
“Đừng chạm vào anh ấy!” Cô đau xé ruột gan gào lên.
Anh giữ sau cổ cô, kéo cô về phía anh trai mình, gương mặt u ám khủng bố: "Nhan Mộc Tâm, tôi không có nhiều kiên nhẫn lắm đâu, nếu cô không muốn nói sự thật, tôi sẽ khiến anh trai cô máu chảy thành sông, không ai có thể lừa gạt tôi, tôi không cho phép cô mang thai con của tôi, người đàn ông kia sẵn lòng nuôi con của người khác sao? Cô giỏi lắm, nhanh như vậy đã tìm được người đàn ông mới.”
"Cố thiếu, anh không thể đối xử với Nhan tiểu thư như vậy được, cô ấy, cô ấy..." Bác sĩ Dương kích động hét lên, nhưng có một số chuyện vẫn không nói ra.
“Nói.” Hành động của Cố Hàn Đình trở nên thô bạo!
Nhan Mộc Tâm quay đầu lại, đôi môi run rẩy, cô nhìn anh, nước mắt rơi xuống, nhưng trên môi lại mỉm cười: "Mất rồi."
Không đầu không đuôi, chỉ có hai từ, anh nghi ngờ, cái gì mất rồi?
Nhan Mộc Tâm cúi đầu nhìn dòng máu đỏ tươi giữa hai chân mình: "Mất rồi, anh hài lòng chưa?"
Cố Hàn Đình nhìn theo ánh mắt của cô, khi nhìn thấy vết máu, anh không nói gì! Vẫn không có ai có thể nhìn rõ lòng anh như cũ!
"Tại sao anh không chịu buông tha cho tôi? Tại sao lại hủy hoại cuộc đời tôi?" Cô điên cuồng lên án, cô đã đi rồi, tại sao vẫn không buông tha cho cô? Anh muốn cô chết mới vừa lòng sao?
“Tự cô chuốc lấy.” Anh khinh thường.