"Thẩm Ngang", hai chữ này như nhập đúng mật khẩụ Dịch Khuynh kinh ngạc mở to hai mắt, suy nghĩ của cô lập tức trở lại ngày xuân thành phố Dung mấy năm trước.
"Trước kia em mới..." Dịch Khuynh ngập ngừng, buồn cười khoa tay múa chân miêu tả độ cao 1m2, "Khi chị rời khỏi thành phố Dung, em mới chỉ cao tầm này, bây giờ lại cao hơn chị một cái đầu rồi?"
Thẩm Ngang dường như hơi ngượng ngùng gãi tai "Đến tuổi dậy thì em mới cao lên."
Đạo diễn Lương đột nhiên lên tiếng, vẻ mặt hơi vặn vẹo "Cô Dịch, xe của tôi đến rồi, hôm khác gặp lại."
"Được, hẹn gặp lại." Dịch Khuynh quay đầu, mỉm cười bắt tay tạm biệt với anh ta.
Khi đi ra cửa, đạo diễn Lương còn quay lại nhìn thêm Thẩm Ngang một cái, ánh mắt một lời khó nói hết.
Tiễn đạo diễn Lương đi, Thẩm Ngang mới vờ như vô tình hỏi "Đó là đối tượng hẹn hò của chị à? Không phải nhà trai nên chủ động đưa nhà gái về nhà sao?"
"Chỉ là quan hệ công việc thôi." Dịch Khuynh thuận miệng phủ nhận.
Thời gian đã qua 6 giờ, Dịch Khuynh vô thức cởi bỏ trạng thái công việc, chuyển điện thoại sang chế độ không làm phiền rồi ném vào trong túi, trực tiếp tiến vào chế độ cá mặn 1 .
1 Cá mặn là cá khô ướp muối. Tức là cá chết rồi nhưng do ướp muối mà ko ươn, 1 vài loại nhìn sơ như cá sống. Ám chỉ là những người còn sống mà giống như đã chết. Ko có đam mê, ko có ý chí, không có nghị lực sống.
Cô quay đầu lại liếc nhìn Thẩm Ngang, đối phương cũng hơi cúi đầu nhìn cô, như đang chờ đợi gì đó.
"Thẩm Ngang." Dịch Khuynh gọi cậụ
Đôi mắt màu hổ phách của người thanh niên hơi mở to như thể hơi khó hiểu, mái tóc màu hạt dẻ của cậu nhẹ nhàng đong đưa trước mặt mày.
Mặc dù Thẩm Ngang rất cao, bóng của cậu có thể bao trọn Dịch Khuynh, nhưng cả người cậu trông rất ngoan ngoãn, tạo cho cô cảm giác rằng cô có thể làm bất cứ điều gì cô muốn với cậu như khi còn nhỏ.
Dịch Khuynh suy tư trong khoảng một giây, sau đó cười hỏi "Chị mời em ăn cơm nhé?"
Đôi mắt nước sơn của Thẩm Ngang lập tức bị ánh mặt trời bên ngoài chiếu vào, cậu gật đầu thật mạnh, vừa vui vẻ lại chờ mong "Vâng chị "
Lần đầu tiên Dịch Khuynh nhìn thấy Thẩm Ngang, đối phương chỉ mới có 6 tuổi.
Mà đó đã là chuyện của mười hai năm trước.
Ký ức của mười hai năm trước lẽ ra vẫn có phần mơ hồ, nhưng con người Thẩm Ngang cực kỳ đặc biệt, có lẽ Dịch Khuynh sẽ không thể quên trước khi mắc bệnh Alzheimer 1 .
1 Bệnh Alzheimer là dạng phổ biến nhất của hội chứng suy giảm trí nhớ, là một trong những căn bệnh về não gây ảnh hưởng đến suy nghĩ, hành vi và trí nhớ của người bệnh.
Khi ấy mẹ Dịch Khuynh mới qua đời, cô theo ba dọn đến nhà mới, trên lầu là một cặp vợ chồng trẻ tuổi rất nhiệt tình, trong nhà có hai đứa con trai nhỏ hơn Dịch Khuynh vài tuổi.
Ba của Dịch Khuynh bận sứt đầu mẻ trán vì công việc mới, đôi vợ chồng trẻ tốt bụng, thường xuyên chăm sóc Dịch Khuynh, qua lại nhiều, Dịch Khuynh dần trở nên thân quen với nhà bọn họ.
Con trai lớn của vợ chồng nhà họ Thẩm tên Thẩm Việt, con trai thứ tên là Thẩm Ngang.
Có lẽ là do con trai đều phát triển muộn, khi đó cả hai đều bé nhỏ, rất đáng yêụ