Hai căn nhà cần lắp hơn bốn trăm máy quay và bộ phối hợp, việc làm sao để đảm bảo chất lượng quay đẹp đã trở thành một vấn đề kỹ thuật nan giải.
Thậm chí Dịch Khuynh còn không bỏ qua quy trình thiết kế chung của chương trình, sau khi lật xong trang cuối cùng, cô trầm ngâm một lát rồi mới nâng mắt nói "Bây giờ tôi có chút linh cảm, nhưng cần phải giao lưu ý tưởng nhiều hơn với anh, chẳng hạn như thông điệp, các giá trị cảm xúc mà chương trình muốn truyền tải."
"Không thành vấn đề." Đạo diễn hào phóng gật đầu, còn nhìn đồng hồ, nói nửa đùa nửa thật, "Dù sao còn hai tiếng nữa mới đến sáu giờ, còn lâụ"
Mặc dù Dịch Khuynh biết đây chỉ là đùa, nhưng vẫn gật đầu tán thành "Vậy thì tôi sẽ cố gắng đưa ra một bản thảo có thể làm đạo diễn Lương hài lòng trong hai tiếng."
Dưới ánh mắt ngạc nhiên của đạo diễn Lương, cô lấy ra tập phác thảo của mình.
Hai người cùng có tính cách cương quyết và mạnh mẽ kết hợp với nhau, hiệu suất công việc càng cao đến mức làm người khác tức lộn ruột. Vào lúc 5 giờ 50 phút, Dịch Khuynh đóng tập phác thảo lại.
Cô nhìn thời gian, hài lòng nói "Hôm nay là thứ hai, trước giờ tan làm ngày thứ năm tôi sẽ gửi cho anh bản vẽ điện tử."
Đạo diễn Lương bắt đầu thu dọn đồ đạc, lịch sự nói "Tôi mời cô ăn tối nhé?"
Dịch Khuynh vô cùng cảm động rồi từ chối "Tôi không tăng ca."
Hai người nhìn nhau, lộ ra vẻ mặt "tan tầm vui vẻ", rồi đồng thời nở nụ cười.
"Tôi sẽ thanh toán hóa đơn." Đạo diễn Lương cầm lấy tấm vé nhỏ trên bàn, "Đây là chi phí chung bỏ ra, có thể chi trả."
"Được." Dịch Khuynh không kiên quyết khách sáo với đối phương nữa, gật đầu và cất mọi thứ trên bàn vào túi, thoải mái tan làm trước 6 giờ.
Dịch Khuynh lái xe tới, đang tìm chìa khóa xe trong túi thì lại nghe thấy đạo diễn Lương nói "Cậu thanh niên kia có biết cô không? Cậu ta nhìn cô một lúc rồi đấy."
Nghe vậy, Dịch Khuynh ngẩng đầu lên, quay đầu lại, hất cằm về phía đạo diễn Lương, nhìn qua.
Bên đó là hướng cửa tiệm, có một thanh niên đứng ở cửa, hai tay đút túi, đối mặt với hướng của cô, mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm, dáng vẻ thoạt nhìn có hơi đáng sợ.
Trong giây phút Dịch Khuynh quay đầu chạm phải tầm mắt của cậu, thanh niên dường như không ngờ cô sẽ quay lại, ngạc nhiên ngơ ngẩn, nét mặt hơi thả lỏng, mỉm cười với cô.
Gương mặt đó khiến Dịch Khuynh sinh ra một cảm giác quen thuộc mà cô không thể chạm vào hay nắm bắt được.
Như thể cô đã từng gặp ở nơi nào đó, nhưng vì lâu quá không gặp nên trí nhớ của cô không thể kết hợp.
Dịch Khuynh còn đang bàng hoàng, thanh niên kia đã sải bước đi đến trước mặt cô.
Cậu cúi đầu, giống như một con chó lớn ngoan ngoãn, trong giọng nói mang theo nỗi mong đợi đầy cõi lòng "Chị là Dịch Khuynh à?"
Đạo diễn Lương bên cạnh Dịch Khuynh cũng nhìn người thanh niên, không biết vì sao trên mặt lại lộ ra biểu cảm như bị nghẹn.
"Chào cậụ" Dịch Khuynh gật đầu, duỗi một tay ra với người thanh niên, lễ phép dò hỏi, "Cậu là?"
"Em là Thẩm Ngang." Đáy mắt thanh niên tỏa ra ý cười vui vẻ, nửa câu sau lại có chút bất an, ".... Chị còn nhớ em không?"