Tuyên Mạt đảo qua toàn bộ nhà kho, tò mò hỏi "Triệu tổng, camera giám sát kho hàng của các ông còn dùng tốt không?”
Cô chỉ thuận miệng hỏi, không ngờ Triệu tổng liền kích động, "Tuyên Mạt, cho dù cô biết ngọc lục bảo này là giả thì thế nào Nãy giờ cô cứ hỏi tôi nhiều lần là sao Cô nghi ngờ ngọc lục bảo này đã bị ăn trộm à?”
"Triệu Thông Ông sao vậy?"
Người trong hội đồng quản trị lên tiếng khiển trách, "Tuyên tiểu thư chỉ muốn giúp công ty điều tra chuyện ngọc lục bảo giả, ông cứ thành thật trả lời là được rồi, kích động làm gì ”
"Tôi không biết ngọc lục bảo là thật hay giả, nên là hãy hỏi người vận chuyển hàng đấu giá đi."
"Triệu tổng, vừa rồi tôi hỏi camera giám sát kho hàng còn dùng tốt hay hỏng thôi mà." Tuyên Mạt chậm rãi nói từng chữ.
Triệu tổng lại ngây ngẩn cả người.
Phản ứng của ông ta khiến tất cả mọi người cảm thấy khả nghi.
Người của hội đồng quản trị lập tức lên tiếng "Người đâu, gọi người của tổ kỹ thuật máy tính đến đây, kiểm tra camera giám sát kho hàng cho tôi là còn chạy tốt không Bao gồm cả tất cả các video giám sát sau khi ngọc lục bảo này được gửi đến nhà kho và được chuyển ra ”
Triệu tổng nghe vậy thì trợn tròn mắt.
Chỉ cần kiểm tra camera giám sát là ông ta xong đời.
Lúc này, bên ngoài có người tiến vào, nói hai câu bên tai Trịnh tổng, Trịnh tổng lập tức cùng người của hội đồng quản trị giải thích một hồi, lập tức mang theo Tuyên Mạt rời khỏi kho hàng.
Thái độ Trịnh tổng đối với Tuyên Mạt lại thêm kính nể hai phần.
"Chuyện còn lại hội đồng quản trị sẽ điều tra rõ ràng, Tuyên tiểu thư, buổi sắp xếp phỏng vấn trợ lý mọi người đã đến đầy đủ, cô cứ tự chọn người phù hợp, dùng mới thuận tay, phải không nào?"
"Trịnh tổng khách khí rồi."
Giờ Trịnh tổng nào dám không khách khí, sau sự kiện ngọc lục bảo, danh tiếng của Tuyên Mạt trong Phong Đầu Hành nhất định sẽ tăng lên.
Tuyên Mạt chọn người không có quá nhiều phiền phức, phỏng vấn qua ba người, chọn thẳng người thứ tư, những người còn lại có thể đi về.
Hiệu suất làm việc của Phong Đầu Hành rất nhanh, Tuyên Mạt đã sớm có văn phòng riêng của mình, mặc dù cô còn chưa bắt đầu trận đấu giá nào trong nước, nhưng đối với Phong Đầu Hành mà nói, tầm quan trọng của cô đã rất rõ ràng.
Hà Tuyết Nhi dùng điện thoại di động nhanh chóng ghi nhớ những lời Tuyên Mạt giao cho.
"Lời chị vừa nói, em đã nhớ kỹ hết chưa?"
“Vâng, nhớ kỹ ạ."
"Làm trợ lý của chị không cần phải cố gắng như vậy, làm tròn những chuyện trong bổn phận là đủ rồi."
"Chị Mạt yên tâm, em sẽ làm thật tốt, sẽ không để chị thất vọng."
Hà Tuyết Nhi rất quý trọng công việc khó khăn lắm mới có này, cô sẽ làm tốt.
Ngay sau đó, cửa văn phòng bị bật mở.
"Tuyên Mạt Con khốn Tao giết mày ”
Hai mắt Triệu Thông đỏ ngầu, dao nhỏ trong tay không biết lấy từ đâu ra, ông ta nghiến răng trợn mắt, mặt mày hung ác, trong nháy mắt nhìn thấy Tuyên Mạt lập tức nhào tới.
"Ah ah Cứu tôi Có ai không Chị Mạt, coi chừng Cứu tôi Cứu với ”
Hà Tuyết Nhi sợ tới mức cả khuôn mặt đều trắng bệch, trong lúc hốt hoảng gào thét không ngừng, thuận tay chụp lấy chậu hoa bên cạnh.
Tuyên Mạt bên này vội bật dậy, né tránh mũi dao đầu tiên của Triệu Thông đâm tới.
Đồng tử cô chợt co rút lại, lúc vòng qua bàn làm việc thì thấy Hà Tuyết Nhi đang định đập chậu cây xuống. Cùng lúc đó, Triệu Thông đã hoàn toàn mất đi lý trí, mắt thấy Hà Tuyết Nhi cản trở, lập tức tập trung hướng mục tiêu vào cô ấy.
"Tao cho mày giúp nó này Tao cho mày giúp nó này ”
“Cẩn thận ” Tuyên Mạt sải bước đi qua, nhanh chóng bắt lấy tay trái của Hà Tuyết Nhi, kéo mạnh về phía sau, lại không tiếc dùng thân mình xông lên.
Mắt thấy Triệu Thông tới gần, cô nhanh chóng nắm lấy bàn phím trên bàn vung lên đỡ.
Tiếng ràooo vang lên