Vẻ mặt của Tuyên Mạt vẫn thản nhiên như không, "Trên thế giới có một nhóm đội ngũ chuyên chế tạo hàng giả, vật phẩm thật sau khi đã qua đấu giá thì bị bọn họ tráo thành đồ nhái, cho dù là giám định viên giỏi đến đỉnh cấp cũng không thể giám định ra ở lần đầu tiên. Nhưng đồ giả thì vẫn là giả, chỉ cần tốn ít thời gian để quan sát những khiếm khuyết mà thôi. Đã giám định lâu như vậy, giờ đợi thêm vài phút nữa cũng không phải là vấn đề to tát, phải không Triệu tổng?”
Triệu tổng tức đến nghiến răng nghiến lợi, cứng họng không thể phản bác.
Đúng lúc này, giám định viên hét lên "Ngọc lục bảo này, là giả ”
Lời này vừa nói ra, khiến cho tất cả mọi người khiếp sợ.
Triệu tổng căng thẳng, theo bản năng muốn biến bản thân trở nên trong suốt, bởi vì lời của giám định viên mà tất cả mọi người nhao nhao tiến lên, truy hỏi rốt cuộc từ nơi nào nhìn ra ngọc lục bảo là giả.
Thừa dịp tất cả mọi người không chú ý bên này, Triệu tổng định lén chuồn đi.
Không ngờ, Tuyên Mạt đã đứng chắn trước mặt ông ta, "Triệu tổng, giờ ông muốn đi đâu vậy?”
Nội tâm Triệu tổng dao động mạnh, nhìn thấy khuôn mặt của Tuyên Mạt, ông ta chỉ muốn bóp chết cô.
"Tôi, tôi chỉ muốn đi qua xem thử rốt cuộc từ chỗ nào nhìn ra là giả."
"À."
Tuyên Mạt lui về phía sau hai bước, ý bảo Triệu tổng đi qua.
Triệu tổng rất không tình nguyện tiến lên, lóe mắt nhìn Tuyên Mạt đứng yên tại chỗ. Suy nghĩ củ ông ta lúc này rất hỗn loạn, có cô ta ở đây, mình không có cách nào trốn đi.
Giám định viên cẩn thận nói ra từng chi tiết, hơn nữa còn cảm thán nói "Thật không nghĩ tới có người có thể bắt trước làm hàng giả tốt như vậy, nếu như vừa rồi không phải tôi liên tục nhìn thêm hai bên, có lẽ thật sự sẽ nhìn nhầm đấy. Nhưng tôi tò mò là, ai trong số các vị có thể nhận ra nó là hàng giả chỉ trong nháy mắt? Việc này có thể xem như là cứu Phong Đầu Hành của các vị một mạng đấy.”
Khỏi phải nói Trịnh tổng cao hứng cỡ nào, ông ta đi tới cạnh Tuyên Mạt, "Tuyên tiểu thư, thật sự cảm ơn cô rất nhiều, không nghĩ tới ngày đầu tiên cô đi làm đã giúp Phong Đầu Hành giải quyết vấn đề lớn như vậy.”
Người trong hội đồng quản trị nghe được Trịnh tổng nói thế cũng nhao nhao nhìn về phía Tuyên Mạt.
Tuyên Mạt vào công ty như thế nào, không phải bọn họ không biết, chỉ là vấn đề sớm hay muộn.
Cho dù bọn họ biết Tuyên Mạt dựa vào Sếp tổng mới vào được đây, nhưng trải qua chuyện hôm nay, họ sẽ không còn bất kỳ dị nghị nào với cô nữa.
Tuyên Mạt nhìn về phía Triệu tổng đang đứng ngồi không yên bên kia, mỉm cười nói "Trịnh tổng, trước mắt cần nhanh chóng điều tra lai lịch của ngọc lục bảo này, còn trong quá trình vận chuyển phải chăng bị đánh tráo hay không. Ngoài ra..."
Đang nói, cô bỗng cố ý dừng lại.
Khi Triệu tổng đối diện với ánh mắt của cô, ông ta liền cảm thấy sống lưng lạnh ngắt.
"Triệu tổng vừa rồi không phải đánh cược với tôi sao? Cam đoan ngọc lục bảo này chính là thật, vậy hiện tại Triệu tổng có gì để nói không?”
Triệu tổng bật dậy vung tay giống như chưởng quầy đứng lên, "Tôi không phải giám định viên, sao biết nó là thật hay giả Hơn nữa tôi chỉ là người phụ trách trông coi kho hàng này, tôi vốn không ra khỏi kho. Cho dù nó là hàng giả, cũng không đến mức đi tra hỏi trên đầu tôi chứ.”
Lúc ông ta nói xong, còn theo bản năng lau mồ hôi. Nhưng lời nói của ông ta lại khiến người ta cảm thấy có điểm khả nghi cực lớn.
Người của hội đồng quản trị hỏi "Triệu tổng, nãy giờ chúng tôi đâu có nghi ngờ ông.”
Vừa dứt lời, cả người Triệu tổng chấn động, càng thêm bối rối.
Tuyên Mạt hỏi "Bây giờ là cuối thu, sao nhìn Triệu tổng như đang nóng nực vậy?”
Triệu tổng chột dạ tay đều run rẩy, "Chỉ là, chỉ là không khí trong kho không lưu thông mà thôi.”