Nghĩ đến đây, đầu óc Dụ Lăng Xuyên căng lên. Nửa tháng nay, cậu vẫn luôn tìm cách tránh mặt Dung Mắng và Chu Dương, đồng thời cố gắng không để bọn họ chạm mặt Ba người họ học ở ba học viện khác nhau, vị trí lớp học và ký túc xá cũng cách xa nhau, theo lý mà nói cậu phải trốn thật tốt mới đúng. Nhưng Chu Dương cứ quấn chặt lấy cậu, cách vài ngày lại chạy đến ôm cậu ngủ, lấy giày đánh đá gì cũng không chịu đi.
Không sai, vì để thuận tiện thúc đẩy cốt truyện, vì cũng là học sinh cư trú ở hoa đinh Oanh Nguyệt, lúc ăn cơm hay đi học cậu đều ở cùng một chỗ với Tạ Thanh Sầm. Nhưng ngoài dự kiến của Dụ Lăng Xuyên, Tạ Thanh Sầm vậy mà chủ động trốn tránh cậu, như thể đang cảm thấy… hối lỗi vì hành động sau khi say vào đêm hôm đó?
Dụ Lăng Xuyên lo lắng không thôi. Không biết bản thân phải làm gì cho đúng, nếu nam chính không chịu cùng đội với cậu, thì làm sao cậu dụ đám quỷ dơi chỉ bạc tới được chứ.
Ôm nỗi sầu lo như vậy, cả đêm Dụ Lăng Xuyên đều ngủ không ngon.
Sáng sớm, cậu mệt mỏi rời giường, gỡ quần áo đi săn trên móc ra, nhắm hai mắt mặc vào Đồng phục săn bắn của trường Thánh Thập đều là màu đen, nhưng giữa các học viện vẫn có sự khác biệt. Ví dụ như trên cổ áo bộ quần áo đi săn có dòng chữ Oanh Nguyệt có nhiều gai hoa màu trắng bạc, chỉ cần cấp càng cao thì cánh hoa càng nhạt.
Hôm nay là ngày cuộc thi bắt đầu. Cuộc thi săn ma thú kéo dài liên tục suốt một tuần. Số lượng ma thú mà học sinh thu hoạch được sẽ quy đổi thành phân số và tính vào tổng điểm, không muốn thôi học thì tốt nhất cố gắng mà làm. Nhưng nếu không có Tạ Thanh Sầm, cậu đi đâu mà giết ma thú và làm thế nào mà hoàn thành nhiệm vụ a??
Nghĩ đến đây, Dụ Lăng Xuyên không khỏi thở dài. Lòng cậu nặng trĩu, tự tay cài lại cúc áo, thuận tay đánh mạnh một cái vào tay Chu Dương.
“Không được sờ eo tôi ”
… Ừm, hôm qua Chu Dương lại đến ngủ với cậu. Tuy rằng hắn không có hành động quyết liệt như đêm đó, nhưng vẫn thành công làm hỏng một cái quần lót của Dụ Lăng Xuyên Mặc tã giấy làm trò trước mặt người khác vẫn là có hơi xấu hổ.
Đối với chuyện cái huyệt nhỏ cứ phun nước, Dụ Lăng Xuyên càng nghĩ càng bực, lập tức đem cơn tức này xả lên người Chu Dương. Dù sao nếu như huyệt nhỏ cậu không trở lại bình thường như trước, chắc chắn cả nam chính và 2 tên vai ác kia không một ai thoát khỏi trách nhiệm.
Thấy Dụ Lăng Xuyên không vui, Chu Dương ủ rũ cụp đuôi thu tay lại, yên lặng không nói mà ngồi xổm xuống, giúp Dụ Lăng Xuyên mang đôi giày chuyên dụng để săn ma thú ở nơi hoang dã. Dụ Lăng Xuyên nhìn bộ dạng cúi đầu khom lưng của hắn, khí thế kiêu ngạo thoáng chốc suy yếu Thú thật, từ tận đáy lòng, cậu còn có mấy phần áy náy với Chu Dương.
Cậu khuỵu gối, xỏ tất trắng vào trong ủng, giọng điệu trở nên ôn nhu “Vị trí tập hợp của Khổ Hoắc Lâm và Hoa Đinh Oanh Nguyệt cách xa như thế, sao giờ ngươi còn chưa đi?”
Chu Dương ngẩn ra, vành tai bỗng nhiên nóng lên. Hắn nhìn Dụ Lăng Xuyên bằng đôi mắt phát sáng, khó nén vui mừng hỏi “Tiểu Dụ… Đang quan tâm ta?”
“?” Dụ Lăng Xuyên chấm hỏi. Cậu nhấc chân mang giày đá nhẹ vào bắp chân Chu Dương “Ai thèm quan tâm ngươi Ngươi đến trễ đâu liên quan gì đến ta ”
Cậu mím môi, gương mặt xinh đẹp hơi ửng hồng vì tức giận. Đôi mắt tròn xoe trừng trừng, cố làm ra vẻ dữ tợn, nhưng bởi vì mặt mày quá ngoan ngoãn, có hung dữ đến mấy cũng không làm người khác cảm thấy khó nhìn mà ngược lại càng muốn cắn chặt đôi má ửng hồng đó, khiến đôi mi không ngừng run rẩy kia trở nên ướt đẫm.
Chu Dương mang chiếc giày kia vào cho cậu. Trong lòng trở nên ngứa ngáy, bất đắc dĩ còn muốn chụp lấy giày của Tiểu Dụ cọ vào người. Dụ Lăng Xuyên không chịu được nữa, dùng khăn giấy lau sơ cho hắn rồi đẩy đối phương sang một bên “Ngươi không đi thì ta đi. Đừng có chắn đường, tránh ra.”
Chu Dương ngoan ngoãn rời đi.
Tưởng rằng đã xong chuyện, chưa kịp thở dài thì đột nhiên một lực đạo mạnh mẽ kéo lấy Dụ Lăng Xuyên, làm cậu lảo đảo ngã vào l ng ngực cứng rắn trước mắt.
“Nơi này cách xa vị trí tập hợp, Tiểu Dụ đang mệt phải làm sao bây giờ, hay là để ta đưa em đi a ”
Mấy bồ follow giúp tớ có thêm động lực được hong