Tâm trạng Dụ Lăng Xuyên gần đây không hề tốt.
Nhiệm vụ cứ gác sang một bên, dù sao hiện tại cũng đã rối tinh rối mù. Giờ đây cậu đang phải đối mặt với một điều còn nghiêm trọng hơn một thứ đã khiến cậu không yên lòng suốt thời gian vừa qua.
Nói một cách đơn giản là dưới hạ thân cậu không ngừng phun dâm thuỷ.
Dù là lúc học hay trong giờ tự học, bụng dưới của cậu cứ nóng ran, sau đó không hiểu sao một lượng lớn chất dịch ngọt tanh chảy ra. Thỉnh thoảng có vài người trong lớp nghi ngờ nhìn ngó xung quanh, hỏi xem ai xịt nước hoa dễ ngửi như vậy, có thể cho người đó hay không.
Dụ Lăng Xuyên xấu hổ đến mức muốn chui xuống gầm bàn. Cậu đương nhiên không thể đứng lên nói đừng tìm nó nữa, bởi đó là dâm thuỷ cậu a
Dụ Lăng Xuyên đành giả vờ như không biết mà gục mặt xuống bàn giả bộ ngủ, đồng thời dốc sức giấu đôi má đỏ bừng vào vòng tay.
Nhưng miệng âm đế vẫn như cũ, mất khống chế chảy nước ào ào. Mùi thơm thoang thoảng không ngừng tỏa ra bên ngoài.
Ban đầu cậu còn tưởng do quần lót. Dù gì trước đó tất cả những vật dụng cần thiết hàng ngày của cậu, bao gồm cả quần áo, đều do hệ thống mua giúp, chưa từng xảy ra bất kỳ sai sót nào.
Hiện tại hệ thống không có mặt ở đây, cậu chỉ có thể tự mình đi mua, hoặc nhờ nữ quản gia nhà họ Dụ chuẩn bị giúp.
Trường Thánh Thập áp dụng phương pháp quản lý giảng dạy nửa khép kín, học sinh chỉ có thể về nhà trong kỳ nghỉ hè và nghỉ đông. Nếu muốn liên lạc với gia đình, học sinh phải sử dụng vài thiết bị ma thuật đắt tiền. Dụ Lăng Xuyên không thể gọi về nhà bảo quản gia gửi quần lót cho cậu, đành phải mua một ít từ cửa hàng quần áo trong khuôn viên trường để mặc tạm.
Quần lót bán trong trường cũng không tệ, nhưng bên dưới cứ đau và sưng tấy khiến cậu ra nước hết lần này đến lần khác vào những lúc không thích hợp. Vì thế, Dụ Lăng Xuyên đã thay đổi sang một vài cửa hàng, cuối cùng cũng mua được loại vừa ý.
Nhưng tình hình vẫn không được khắc phục, thậm chí còn tồi tệ hơn. Nhiều khi Dụ Lăng Xuyên đi trên đường, không ít người lạ tới bắt chuyện, cứ nói mấy chuyện vớ vẩn, cánh mũi giật liên hồi, không ngừng hít hà hơi thở tỏa ra từ người cậu. Cũng may, mấy người này đã ngửi đủ trước đó không lâu nên không còn liên tục quấy rầy cậu nữa.
Nhưng điều khó hiểu nhất, là khi cậu gặp lại họ, đều thấy mặt mũi ai nấy bầm dập như nhau.
Dụ Lăng Xuyên không thể khống chế được hạ thân theo ý cậu, cuối cùng chẳng thèm để ý nữa. Muốn chảy thì cứ để mặc nó chảy đi.
Trời thì mưa, huyệt nhỏ thì liên tục chảy nước, xem ra đều là chuyện đã định.
Vì thế cậu chạy tới cửa hàng bách hóa ở trường, bí mật mua một tá tã lót dành cho người lớn. Một ngày thay hai lần là cách giải quyết hiệu quả nhất, tránh mỗi ngày đi học làm ướt quần lót. Chỉ là khi vào lớp, mặt cậu đột nhiên đỏ bừng, thân thể khẽ run lên, giống như bất chợt đạt cực khoái nhỏ dưới gầm bàn.
Hai tuần đầu tiên của năm học trôi qua trong vội vã với việc học bộn bề, tuần thứ ba sắp sửa bắt đầu. Đối với sinh viên năm hai mà nói, tuần thứ ba là khoảng thời gian vô cùng thú vị, bởi vì nó đồng nghĩa với việc cuộc thi săn ma thú đầu tiên sắp bắt đầu.
Ở thế giới này, “Ma” là một tên gọi chung, thường dùng để chỉ người hoặc thú chứng đạo bằng cách giết chóc. Đương nhiên, đối với những học sinh năm hai không biết gì mà nói, giết người rất dễ lưu lại bóng ma tâm lý. Vì vậy, lần này thi đấu cũng chỉ là tùy tiện giết những loại ma thú cấp thấp xung quanh trường. Nhưng chỉ nhiêu đó cũng đủ khiến người ta kích động Dù sao năm nhất cũng khá nhàm chán, ngoài học lý luận cũng chỉ là lý luận cả mà thôi. Học cả năm trời, ai cũng nóng lòng muốn được luyện tập thực chiến một chút.
Đối với việc này, Dụ Lăng Xuyên có chút căng thẳng. Không phải vì ngày thường cậu quá kém cỏi, mà bởi vì đây là nút thắt quan trọng đầu tiên trong cốt truyện. Trong cuộc thi săn ma thú, nam chính Tạ Thanh Sầm sẽ bị quỷ dơi chỉ bạc đột ngột xuất hiện ở bãi săn làm bị thương. Từ đó, linh xà huyết mạch được đánh thức, bắt đầu hành trình chinh phục nhân sinh.
Là một pháo hôi nhỏ bé lại còn ngu xuẩn, nhiệm vụ của Dụ Lăng Xuyên đương nhiên là tự tìm đường chết. Vì để có được thành tích tốt, cậu kéo theo cả đội ngũ chạy ra vùng ngoại vi của bãi săn, sau đó đánh bậy đánh bạ vẽ lối cho một đám quỷ dơi chỉ bạc tập kích bọn họ. Trùng hợp là nam chính và cậu ở cùng một đội, vậy nên mới phải đối mặt với đám quỷ dơi chỉ bạc và nghênh đón huyết mạch thức tỉnh.
Kiếp trước, dưới sự giúp đỡ của hệ thống, Dụ Lăng Xuyên đã vượt qua nút thắt này rất suôn sẻ. Nhưng Tạ Thanh Sầm bị thương quá nặng, mấy lần cận kề cái chết, suýt nữa thì không thể sống sót sau thời gian dài thức tỉnh. Để đảm bảo cốt truyện diễn biến bình thường, Dụ Lăng Xuyên không thể không lôi kéo hắn vào giữa hang động nhỏ trong bãi săn mà chăm sóc mấy ngày, đến khi đối phương có dấu hiệu tỉnh lại mới lặng lẽ rời đi, đồng thời cũng xóa hết những dấu vết mà cậu lưu lại Cậu chỉ là một pháo hôi nhỏ bé mà thôi, ngàn vạn lần đừng cho cậu diễn thêm nữa
Chẳng qua là cậu cũng không hiểu được, rõ ràng đã hao tổn tâm tư sắm vai pháo hôi, nhập vai đến mức cuối cùng không biết sao lại bị nam chính cùng nam hai và phản diện nhớ thương.
Hình như trọng sinh cũng chẳng giải quyết được gì.
Mấy bồ follow giúp tớ có thêm động lực được hong