⬅ Trước Tiếp ➡

"Ăn xong thì dọn dẹp sạch sẽ một chút, đừng để thức ăn thối rữa"
Hai tên giang hồ không hề trả lời cô, ngược lại chỉ có giọng nói lười biếng của tên tra nam cặn bã Bách Duật. Lúc này xâu chuỗi tất cả, Lâm Ngạn Doanh rốt cuộc đã thông suốt. Tại sao Hàn Phong đột ngột phát điên đem cô nhốt lại, tại sao lại mất khống chế làm nhục cô, tại sao anh hai lại vào tù, tại sao cha mẹ cô lại chết. Tất cả, tất cả là âm mưu của đôi cẩu nam nữ này. Đang suy nghĩ trong đầu thì Lâm Ngạn Doanh bổng cảm thấy như có thứ gì dơ bẩn sờ vào cánh tay cô lên trên bắp tay, chạm vào làn da non mịn của cô. Sự buồn nôn dâng lên trong cổ họng, cô dãy dụa
"Buông ra, đừng chạm vào tôi, Bách Duật, Sở Oanh Oanh, tôi nhất định sẽ giết các người"
Sở Oanh Oanh giả vờ như bị sợ hãi, nép sát vào người Bách Duật "A, Doanh Doanh cậu đừng nói như thế,mình sợ" Bách Duật như đang cao hứng
"Bé cưng đừng sợ, lại đây anh yêu bé nàó nói rồi hắn kéo chăn phủ đầu cô ta và hắn, tiếng rên rỉ lại phát ra, không cần nhìn cũng biết bọn họ đang làm gì, bổng nhiên Lâm Ngạn Doanh bị lôi kéo mạnh bạo ra khỏi phòng, kèm theo tiếng cười rần rần của hai tên côn đồ.
"Đúng là đồ tốt, non mịn như vậy, nhìn làn da này... chậc, đêm xuân đáng ngàn vàng"
"Haha"
Lâm Ngạn Doanh bị lôi ra khỏi phòng 304, bị hai tên đó lôi vào một căn phòng khác gần đó, cô không la hét, giãy dụa, cô cần bình tĩnh. Bình tĩnh để trốn thoát sao, không. Cha mẹ mất rồi, anh trai vào tù cũng như điên như dại, cô còn nơi nào để về. Trong đầu bỗng hiện ra hình ảnh Hàn Phong cẩn thận đút từng muỗng cháo cho cô, mặc cô la hét phun hết cháo ra ngoài anh vẫn nấu lại, thổi nguội đút cho cô, đến khi nào cô mệt mỏi, nuốt vài ngụm cháo anh mới thôi.1
Cô cười tự giễu bản thân mình, cô hiểu lầm anh, tránh xa anh, xem anh như ma quỷ, cô tổn thương anh bây giờ lại khao khát lúc anh yêu thương ân cần chăm sóc cô "Ông trời ơi, nếu có kiếp sau hãy cho con bù đắp anh ấy, bù đắp cha mẹ, anh trai của con. Có thể cho đôi cẩu nam nữ kia chết không toàn thây".
Cái chết bi thảm và thông báo từ tác giả
Nói rồi cô bổng nhìn xung quanh căn phòng, cô thấy cửa sổ sát đất đang mở, bên cạnh có một cái bàn nhỏ có nước uống và trái cây khách sạn chuẩn bị. Hít một hơi thật sâu, cô nói
" Xin hãy cho tôi qua đó uống chút nước".
Một tên nghi hoặc nhìn chằm chằm cô, hắn nghi ngờ cô đang có toan tính gì thì một tên khác nói "Có cho ả chạy thì cũng không chạy thoát đâú nói rồi hắn lắc lắc chìa khóa trong tay, trong lúc vào phòng hắn đã nhanh tay khóa cửa phòng lại. Nghe vậy tên côn đồ liền buông tay cô ra, đẩy mạnh cô về hướng đó
" Haha, đúng là trời giúp ta, uống nước có sức mới hầu hạ ông đây nổi chứ haha".
Cô bước đến gần cửa sổ sát đất, nhưng cô không cầm bình nước, biết mình chạy không thoát nhưng cô không thể để bản thân mình dơ bẩn với hai tên khốn này, cô bổng đạp mạnh vào lan can cửa sổ sát đất chỉ cao ngang đùi cô, nhảy thẳng xuống. Hai tên kia như trời đánh, la lên
"Nè, con đ mày điên saó.


⬅ Trước Tiếp ➡